Thứ Ba, tháng 1 24, 2012

Chuyện bên dòng Cà Ty

Nàng Dừa ngả bóng bên sông
Gió nồng vi vút, dáng hồng nghiêng nghiêng
Trông nàng tan hết muộn phiền
Dòng sông với nắng hòa cùng khúc ca:
"Ơi à dẫu mấy mùa qua
Nàng dừa vẫn đẹp, tóc xanh vẫn dài..."
Tháp nước hùng dũng tượng đài
Bao năm chẳng dám sánh vai cùng nàng:
"Gió ơi gió thổi nhẹ nhàng
Sông ơi chảy nhẹ, bóng nàng nhạt phai!"
Trăm năm rong ruổi dong dài
Trăm mùa mai Tết đã qua chân rồi
Sông kia từ những bãi bồi
Đến nay bờ đá, cầu treo...huy hoàng
Những mùa nước dữ trăng tròn
Những khi sông bệnh nằm phơi tấm lòng
Bao ngày mưa dội nắng hong
Thân anh rắn rỏi, vàng không phai màu
Bao mùa ong bứơm gọi nhau
Tim anh gạch đá, biết đau là gì?!
Từ ngày gió biển vu vi
Tàu dừa nàng rủ lao xao bên dòng
From phong canh PT
Trên cao biết mấy từng không
Chim non như ríu rít quanh mái ngà.
Từ ấy ngày tháng dần dà
Lá rơi anh thấy đã là...tiếc thương
Trăng rằm anh biết vấn vương
Ba mươi pháo nổ ngực nương bồi hồi!
Sông kia thì vẫn chảy trôi
Hôm nào nắng cũng vui tươi xa gần.
Tháp anh từ đó bần thần
Trăm năm không hiểu đến nay bệnh gì?!
From phong canh PT

Thầm thì gió nói xa gần
“Cậu trai được cái to cao mà đần
Dừa kia hương sắc bội phần
Suốt ngày chỉ biết ngân nga tóc huyền
Tháp mày chất phác vụng về
Chôn chân đứng đó hứa thề làm chi
Cô nàng cách cả Cà Ty
Chú đi thì có chìm thân dưới cầu
Chi bằng chú cứ sống lâu
Đến mùa gió mát, trăng thâu mà nhìn!”
Tháp kia nghe thấy phận mình
Bùi ngùi đứng sững trơ trơ nhiều ngày…

From phong canh PT
Mưa tuôn thấm đẫm chiều nay
Nàng Dừa ủ rũ, tóc mây thuở nào
Dáng nàng trong nước nhạt màu
Lao xao sông cụng nghẹn ngào dưới mưa.
Buồn lòng tháp đứng giữa trưa
Mái đầu đỏ thắm cũng phai đôi phần:
“Trăm năm dẫu có một lần
Gieo mình ta cụng muốn gần nàng hơn!”
Sống mòn, ngày tháng sạch trơn
Trái tim, khi đã vấn vương bóng hình!
Trăng già nghe thấy chuyện tình
Rung rinh cười khỉnh anh chàng cô đơn:
“Nhớ thời chị hãy còn xuân
Bao nhiêu thi sĩ bâng khuâng đêm rằm
Những khi mây đắp chị nằm
Thế gian triệu kẻ trầm ngâm ủ sầu…
Sự đời cảm xúc dài lâu?
Ngày trôi hon héo mái đầu nhạt phai
Những nàng thiếu nữ khuê đài
Biết đâu ngày tháng bóng dài còn trơ!
Chú em đứng đấy mà chờ
Cô kia mấy chốc xác xơ một mình!
Cần chi ngơ ngẩn tội tình
Đất trời nghiêng ngả bao nhiêu là … dừa.”

Người qua kẻ lại đong đưa
Tháp ta chỉ biết nàng Dừa bên kia
Lãng du như gió trăng kìa
Quanh năm tháp chỉ bên dòng Cà Ty
Hờn ghen trước vẻ xuân thì
Khổ đau long tháp nứt ngoài rạn trong!
Tháng năm tan nát cõi lòng
Thế rồi hết sáng rồi đêm quay vòng…


From phong canh PT
Đến mùa khao khát nhớ mong
Lần đầu tháp thấy nàng Xuân rộn ràng,
Vươn mình khoác lụa rình rang
Tháp nay duyên dáng rộ lên mai vàng,
Tấm lòng vốn đẹp ngỡ ngàng
Hơi Xuân thêm một chút niềm ước ao.
Lộc non chồi biếc thuở nào
Đẩy tung mặt đất, hòa vào nắng xuân
Tháp chàng dẫu tuổi thập tuần
Lòng xuân như đã triệu lần trẻ trung.

…Tơ Hồng đợi những ngày Xuân
Đất trời giăng những bâng khuâng xa gần
Tình yêu nay ướm vào thân
Nghìn năm Xuân cũng vang ngân ngập tràn!

Phan Thiết 23-1-2012

(Rồi chuyện tháp nước với nàng Dừa đến đâu tôi không rõ, vì hết xuân tôi phải đi
học lại rồi!)

This Day In History

Did you know?