Thứ Sáu, tháng 1 28, 2022

Happens to the heart


Is it true that we've grown too good 

Concealing our truth, 

We see ourselves flailing in obliviousness

Of tangling everlasting pains.


As those ancient heroic outlaws,

Spent their lives in blood and brawls

To forget the wounds they once felt

From the roots pulled out that will sore.


For all wisdom ones could have

All the treasure that hidden under

Never know I haven't ever

Listened what happens to the heart!

 

Dallas, 1.27.22

The Liking Gap in Conversations: Do People Like Us More Than We Think? - Erica J. Boothby, Gus Cooney, Gillian M. Sandstrom, Margaret S. Clark, 2018 (sagepub.com) 

Thứ Tư, tháng 1 05, 2022

A sweet moment of torment

 ...sometimes, I'm terrified of Life.

I shut the blinds
hide in a pile of blankets,
think if there were no light
the world would stop
and I will find peace.

In the smothering of darkness
I feel safe and resting
but I know that the spin's still going
and I'm just delaying the judgment.

Eventually, I realize that I am awake
When the night is deep
and heavy around
There is no light
or other people.

Just a quiet crow's sliding through the thick
blackness of the night
Right there, when the world stands still
I had my small, sweet moment of torment
I faced myself.






Thứ Năm, tháng 11 18, 2021

Vội Vàng

 Yêu người yêu mãi vẫn không nguôi
Mắt khép mấy khi đã tỉnh rồi
Trái tim hạnh phúc chừng ngắn ngủi
Thoáng vậy mà trôi giấc mơ ơi...

***

Nắng mới trườn lên những bãi bồi
Ngày ra kì vọng mới lên ngôi
Người chạy người tranh người nhanh nhảu
Để một ngày thêm ngày đong thêm

Người ở trần gian đất chật rồi
Nhà cao nhà thấp vẫn không vui
Ăn ít ăn ngon cần thêm nữa
Tỉnh lẻ vùng chêm chẳng đặng ngồi

Trầy trật tranh đua với sự đời
Sàn lên bạc xuống chẳng nghỉ ngơi
Vui đặng hôm rày, hay phía trước?
Ấy vậy mà trôi, nửa đời người!

Đôi lần ngoái lại chỉ phai phôi
Người bạn trần gian đã qua rồi
Sót đây khoảng khắc nào ngóng đợi
Giữa dòng thác vội đẩy ra khơi?

Chạy mãi bon chen cả cuộc đời
Chỉ vì một nỗi sợ...chơi vơi
Bên kia dốc núi đều tay trắng
Chỉ giữ trong lòng hạnh phúc thôi.

***

Bao nhiêu kiếp vội vẫn không thôi
Dù năm dù tháng để phai phôi
Mỗi hồn có một đời ngắn ngủi
Để lại trần gian nổi ngậm ngùi...

(06.18.2013 - 10.21.2021)




Thứ Năm, tháng 10 21, 2021

Narration: Life-saving mindfulness?


 Opt 16th, 2021.

It is quite the best I have felt for a while, more than a month to be exact. I still need a little nap from a 4-hour sleep the night before but even that was not a deep NREM sleep in the middle of the day as happened so often since I got back from step2. The day certainly grows a bit longer today, and the light is a bit brighter. Suddenly from thin air, I felt hopeful again, as if something critical actually changed. Nothing really has changed, except a certain amount of transmitted chemicals in my brain that was quite in disarray for so long.

I am proud of myself that I survive. That even with all I know about depression, decide that I always have a chance with life.

I grasped the old poem notebook that I hid somewhere in my luggage, still humbly quiet as I started it about... fifteen years ago. Of all the things that I decided to leave behind in the abyss of memories, I took that notebook along with me to the US, just to keep it away all these years. Between the pages, still are there a couple of drafts hanging from ...2015, which I could not force myself to finish. Well, today is THAT good day!

As I started writing down in my shaky hand, these flowers are quietly blooming in my mind. The flowers of the old forgotten seeds buried down in the tangle of my sorrow, now bit by bit sprouting and spreading their wings. For the first in a long time, I caught myself hearing the voice of the Vietnamese language again, as my old childish ideas rose along inside. The musical voice with tone and rhythm, sentimentally up and down, the emotional result of the small people being oppressed for most of their history, the hopeless dreams, young helpless love... 

For a brief moment in space and time, I feel myself truly at peace, the peace of conversing to oneself, of giving yourself true attention. I hear the quiet, for a long time. Writing is my meditation.

I grabbed my phone, scrolling through notes from some time ago. There were medication and formula for the time of working, there were ideas that if I had a chance to do, I may die in peace...and there were poems, unfinished poems of the miserable days in Vietnam. They are sad, they are devastating, they are sitting there, in a grimy dark corner of my memory, things that beautiful but hard to revisit. It is unsettling to flip old stones when you have not yet been sure where you are...

Nevertheless, I read it. Sentimental rhythm from years ago, longer than I could remember it. It has that music, the Vietnamese sound. You can't translate it, it'll lose all that music when you change the words, let alone change them to another language. The idea is not just in the words, it is in the music of the poem. You can't say about regret with the sounds of political speech. You can't say you love someone with the tone of describing a shiny new sports car. Though I have not yet regretted my own miserable life back there. I certainly have missed my old self of sad poems and desperate romance. Depression cut my life into short pieces when I can do different things as different foci of personality. My dad used to say "don't worry! Your soul will not be lost, you just need to forget it when you have to." And I surely did. Today, it got back and I still have not eased the amusement:

Yêu người yêu mãi vẫn không nguôi
Mắt khép đôi khi đã tỉnh rồi
Trái tim hạnh phúc chừng ngắn ngủi
Thoáng vậy mà trôi giấc mơ ơi...

Thứ Bảy, tháng 10 16, 2021

A moment of misery

(Sep.22nd.21)

once under the full moon somewhere in TX.


Have you seen the full moon 

Gliding through the sky

Above
an empty field

On an autumn night?


Have you felt its golden silk

Coating softly on earth 

While you weep silently

Curling on the dirt?


Have you ever looked up

Asking to be back home

Stardust all again

And be free…

eternally?

Thứ Sáu, tháng 10 15, 2021

Bài Mưa Số 2.


(Oct.2nd.2010)

Tầm tã mưa ào lúc giữa trưa
Quán xa thưa đi nước giăng mờ
Xe lao như thể không chờ nữa
Người đếm sầu trôi đếm cả mưa...

Bà bán ngồi buôn với kẻ xa
Cơn mưa tầm tã trót lỡ đường
Tưởng đâu mưa kéo người ta lại
Cuốn những buồn lo xuống bể khơi.

*

Ta ngồi ngơ ngẩn ngắm mưa rơi
Chẳng chuốc rượu say chẳng bạn đời
Đĩa cơm ta gọi khi nóng hổi
Chốc chỉ lạnh tanh chẳng nuốt trôi.

Mưa làm người, phố hóa tha hương
Trông mãi chẳng quen chỉ con đường
Làn mưa thấm mãi hồn ta ướt
Lạc mãi nơi xa quên bốn phương...


A friend today sent me this personal poem to help me feel better. It reminds me of a time when the world was just me, and this rainy city. Oh the rain, the tropical sandy pity cruel everlasting rain...By now, I know it was probably just my depression talking, but at the time, I was isolated in my own country, stay away from my family, inside a "birdcage" house, imprisoned in my own place, alone looking into the rain. I was making so many poems like this one, here and there, in notes, on the phone, on some daft papers...probably too silly and sentimental to finish. And the rain keeps coming, seems like that life would never end. 

America changed me, the world looks bigger and drier nowadays. In a few years short, I couldn't even localize some of those pictures that I used to cherish, photos about the rain, and that city where I started my journey to know myself. It was my surprise to find this poem in full. I realize I may have gone far away from those rainy days, yet my life did not become that much better. There is this quote in the Buddhist canon: "The flag is still. The wind is calm. It is the heart of man that is in turmoil” Turns out, my hometown, Sai Gon, or the rain is not that bad after all, it is in my fate that bears the name of sorrow...



2016 - Một năm cực đoan.

Ngày bầu cử Mỹ, tôi ra trực. Sau giấc ngủ bù, tôi thức dậy ở một thế giới mà Donald Trump thực sự trở thành tổng thống của đất nước nhiều ảnh hưởng nhất địa cầu. Bỗng nhiên những sự kiện điên rồ đơn lẻ của năm 2016 trở nên hợp lý một cách đầy hệ thống. Từ năm này trở đi, thế giới tương đối cân bằng (và có lẽ - trì trệ) mà chúng ta từng biết những năm qua sắp bước sang một giai đoạn mới mà phía chân trời đã thấy nhiều đám mây tối màu.

Thứ Hai, tháng 6 11, 2018

Suy nghĩ về cuộc biểu tình 10 tháng 6

Đu tiên, nhiu ý kiến cho rng cuc biu tình gây nhiu thit hi v cơ s h tng, gây bt n v an ninh, gây e ngi trong tâm lý nhà đu tư nước ngoài...v..v. Qu thn cuc đng đ Bình Thun trông ging mt cuc bao đng thc s, đó là mt điu đáng tiếc. Tuy nhiên mình phi dùng t “trông ging” vì dù cho vi vô s video clip sng đng, không bao gi là đ đ dám chc mình biết đc s tht ch bng duyt clip. Có thông tin trái chiu cho rng chính quyn đang thi phng thit hi đ dn đường cho các bin pháp quân s trong thi gian sp ti, dĩ nhiên như mi ln hp logic nhưng không th xác minh, li thế ca vic kim soát thông tin.

Tôi s không sa đà  vào phân tích tâm lý đám đông, ca nhng người dân rt có th ln đu tiên trong đi tìm thy mt cơ hi bc l ý kiến ca bn thân mình. Dù trong tri nghim nh nhoi ca đi mình, riêng tôi cũng đ thy s vô vng ca nhng mnh đi ph bin trong th chế mà h chưa h có quyn bu lên. Tôi thy b bin lâu đi ca thành ph tr thành nơi kinh doanh quán nhu và quán cà phê, nhiu năm sau đ li mt cnh quan th sinh xơ xác. Tôi thy nhng cnh quan thiên nhiên mê hoc dn b chia nh và quây cht, nhng nơi chưa khai phá hết thì nm dưới nhng kế hoch cc b điên r như dùng bin Kê Gà làm… cng nước sâu ch đ phc v cho Boxit Tây Nguyên, kế hoch tm dng dường như ch nh s phn, nhưng dù phc v cng hay tiếp tc dùng vào mc đích khác, nhng người dân bn đa đã sm phi chp nhn cái giá đn bù hình thc, lng l b li b bin vi kế sinh nhai lâu đi ca h, và lên đường. Nn nông nghip đc đáo ca đa phương đáng ra có đ tiếng nói đ xut cng đi khp đa cu, li b chi phi và ph thuc vào th trường “ai cũng biết là ai đó”, chung vi tình hình c nước. Ch vi mt vài ví d, câu hi hin nhiên phi đt ra, ti sao s đông không th có tiếng nói trong các vn đ nh hưởng đến đi h nhiu như vy, mà li l thuc vào nhng người chưa tng phi chng minh phm cht trước bt cư ai?! Vi s tht như vy, sau rt nhiu năm, nếu nhng người này xung đường, chúng ta hy vng điu gì h?! Ti sao khi nhìn mt người đàn ông gây g ngoài xã hi, mt người chng bo hành nhà tâm lý hc mun biết h đã phi chu đng nhng gì t nh, còn chúng ta ch kết ti nhng người dân thp c bé hng c đi h, trong ln nh nhoi h bc l s kìm nén ca mình?!
Quay li vn đ biu tình. Tôi hoàn toàn không đng ý vi nhng din dch như “Biu tình như vy thì không th hin được lòng yêu nước!” Vì sao?!Th nht, Biu tình v bn cht không liên quan trc tiếp ti lòng yêu nước. Theo đnh nghĩa, biu tình là mt tuyên b quan trng v ý kiến và thường có ý nghĩa bt đng (Merriam Webster). Vy thì cách th hin có th khác bit nhưng ý kiến cn phi được tôn trng.
Th hai, “lòng yêu nước” thc ra là mt thut ng mang tính tương đi. Trong thc tế, nó được li dng vì mc đích chính tr quá nhiu, trong khi ngun ci cng c cho ý nghĩa ca nó thì dn phai nht. Vua chúa trong quá kh dùng “lòng yêu nước” đ tp hp dưới quyn mình hàng triu quân lính sn sàng hy sinh chon gai vàng ca ông ta; các nhà đc tài c cũ ln hin đi dùng “lòng yêu nước” đ khoét sâu s khác bit gia dân tc này vi các dân tc khác, biến nhng công dân bình thường thành mt lc lượng chinh pht cùng chung  mc đích… Còn s khác bit, tôn giáo, ngôn ng, phong tc…xét cho cùng đu là nhng giá tr tp nhim, sng đ lâu trong mt môi trường nht đnh ri bn s không phi quan tâm đến nó na. Ý chính đây là dù bn là người ch trích hay hành đng, rt có th bn đu “yêu nước” theo cách ca mình. S khác bit v phn ng không nói lên được người khác không có th tình cm bn đang mang.

Lúc này chúng ta nên nói đến mt vn đ cơ bn, vì cơ bn thì luôn luôn quan trng, nếu không phi là nht. Biu tình là mt biu hin lành mnh và văn minh ca mt xã hi bình thường. Nn dân ch chưa bao gi được xây đng bng giy và bút, mc dù trông có v như vy. Quyn lc ca hiến pháp hay ca bt c điu lut nào ch tr thành s thc khi tt c nhng con người bình thường có cơ hi ngang nhau đ bo v nó. Nói vn tt, nếu người dân không có công c đ biu th mà cơ bn nht là biu tình, s chng có giy bút nào bo đm cho quyn li lâu dài hp pháp ca h c, dù cho h đang sng quc gia nào. Nếu dân ch là mt th “có hoc không” (All or nothing) s chng tn ti nhng giai đon người ta phi báo đng rng nó đang khng hong trên din rng (democracy in crisis) như ngay lúc này đây. T do hay dân ch là nhng th tài sn vô hình lúc nào cũng có th b tước đot, lm lúc ch vì con người, sau khi có được nó ri li tiếp tc mc c đ có nhiu th hơn; như khi bn bu cho nhng cá nhân vì đ thoi mãn s tc gin hơn là gii đáp nhng vn đ lâu dài, hay mc c cơ hi đu tranh mong manh vi “đi cc”, vi s “yên bình gi to” hay “cơ hi đu tư”…như ta thy s mc c thì có th kéo dài đến chân tri.



“Nothing is more wonderful than the art of being free, but nothing is harder to learn how to use than freedom.”
ALEXIS DE TOCQUEVILLE, “DEMOCRACY IN AMERICA”

Vì quyn biu l chính kiến là quyn cơ bn ca con người, mt chính ph bình thường phi có đ đnh chế pháp lý cũng như nhn lc đ đm bo người biu tình được an toàn và t do biu đt còn các hot đng kinh tế vn có th din ra vi mc đ nh hưởng thp nht có th. Có nghĩa là thay vì rót ngân sách t tin thuế nhân dân đ duy trì nhng lc lượng rt phn hiến pháp như TNXP (mp m gia công ty kinh doanh vi lc lượng ca chính ph) hay đm cht đc tài như an ninh chìm mà thc ra trông không khác gì giang h đu đường xó ch đ đàn áp biu tình hay theo dõi thường dân, thay vì huy đng cơ man nào là xe treo biu ng làm rào chn, xe buýt trng đ ch người b bt b…h đã có th bo đm các công trình quan trng không b thit hi hay giao thông có th được điu phi tt hơn. Nếu các bn thy cuc biu tình đ li hu qu đáng tiếc, không phi người biu tình mà chính các lc lượng chc năng phi tr li v năng lc cũng như đng cơ ca mình.

Tiếp theo, bàn v nh hưởng xu ca biu tình đến kinh tế hay an ninh quc phòng. Thc ra cũng như trên, tht bi ca vic đm bo biu tình tr thành mt hot đng lành mnh chính đáng  là tht bi ca chính ph, c v tư tưởng ln v phương pháp. V tư tưởng, thay vì h tr cuc tun hành,  vì xét cho cùng mi cuc tun hành gn đây đu liên quan đến vn đ ch quyn, vâng, có th coi là vì “lòng yêu nước”, vy thì ti sao các lc lượng chc năng không đng v phía người biu tình, biến nó thành mt cuc tun hành long trng, mt li tuyên b có ý nghĩa quc tế mà li chn cách đi đu?! Tư tưởng đó xut phát t đâu, t ngun gc xut thân hay t nhng sai lm chng cht không th gii trình? V phương pháp, nếu có ý kiến cho rng điu đó là bt kh thi, biu tình tt yếu dn đến thit hi; chúng ta ch cn nhìn sang mt vài người láng ging tương đi bình thường. Thái Lan tng hng chu mt làn sng đu tranh ôn hòa ln bo đng làm tê lit th đô ca h lp đi lp li trong thi gian dài, tôi chưa thy nn kinh tế hay thm chí c nn du lch ca h chu bt c thit hi đáng k nào so vi tình hình dch v nơi “yên bình” như Vit Nam vi slogan ni tiếng “không mun quay tr li” ca du khách. Hay như phong trào dù vàng HongKong trước s can thip của chính quyn Bc Kinh vào dân ch vùng t tr, Hong Kong chng h mt đi chút giá tr ca trung tâm thương mi quc tế. Hay sau cuc biu tình rng khp c nước vi thi gian tri qua ti năm dương lch khác Hàn Quc, kết qu không nhng phế trut được tng thng Park Geun-hye  mà còn đưa bà vào tù nhng …24 năm.
Có l đã đến lúc thay vì đt trách nhim hoàn toàn v phía nhng thường dân chưa mt ngày được sng trong môi trường t do biu đt, chưa bao gi cm thy được đi din hay bo v quyn li t chính ph mang danh nghĩa là ca h…; ta nên bt đu đt câu hi đó cho nhng người thc s sut bao nhiêu năm qua được tr lương đ làm vic đó?
Mn đàm mt chút v s “yên bình” và vì sao tôi nhìn nó như mt biu hin bnh tt hơn là s khe mnh lâu bn. Tôi nhớ đến những người bệnh mà tôi có dịp chứng kiến, không chỉ ở trong bệnh viện, mà còn ngoài xã hội, ở các tiệm thuốc. Cái họ tìm kiếm phần lớn không phải là sự khỏe mạnh lâu dài, họ đến tiệm thuốc trước khi tìm đến bệnh viện với hy vọng được hết sốt, được hết đau nhức, hết ho; nếu đánh giá bác sĩ, họ cũng sẽ dễ dàng gửi lời tri ân đến những bác sĩ cắt được cơn đau, biến mất vết thâm tím…hơn là những người muốn họ quay lại để theo dõi thêm. Chúng ta tìm cách giải quyết triệu chứng bên ngoài, vì bản năng cho thấy sự thoải mái khi “nhìn thấy” hay cảm nhận triệu chứng biến mất. Để tiến hóa, xã hội phải tốn công đào tạo những người chuyên trách để chăm sóc sức khỏe thực sự của cộng đồng, thứ thông thường không dùng giác quan cơ bản để đánh giá được.
Bởi vì rất thông thường, cơn đau, cái sốt chính là những biểu hiện quan trọng của một cơ thể khỏe mạnh, rằng hệ miễn dịch của nó vẫn còn đủ sức mạnh cũng như sự tỉnh táo để nhận diện và đối phó với tác nhân ngoại lai; rằng vết sẹo hay ổ mủ xấu xí chết tiệt ấy, dù có thể làm bạn cảm thấy phiền toái trong vài ngày, đã cứu lấy bạn khỏi cái chết thảm khốc. Trong suốt giai đoạn dài những bệnh nhân HIV ủ bệnh, các tế bào miễn dịch của họ bị phá hủy dần dần, từng chút một, trước khi đến giai đoạn AIDS,  đôi lúc đến tận 10 năm, khi số lượng tế bào đó thấp không thể nào chấp nhận được nữa, bệnh tật thuộc tất cả mọi kiểu nảy nở trên cơ thể bệnh nhân như nấm mốc trên nồi cơm thiêu vậy. Đến cái ngày không thể cứu được đó, có ai nghĩ rằng bệnh nhân này đã có 10 năm, 10 năm trời “yên bình” với cái yên bình chết chóc gậm nhấm sự sống của họ từ bên trong như vậy không? Hoặc giả một bệnh nhân hạnh phúc vì các cơn đau nhức khớp của mình biến mất tức thời nhờ một mũi tiêm đơn giản, họ có nhận ra việc dùng corticoid trong nhiều năm để tìm kiếm cái “yên bình” “đại cục” đó rốt cuộc lại hủy hoại cơ thể của họ đến cả thận cả xương?Vậy thì, tôi tự hỏi, kiểu “yên bình” mà những quốc gia không có bầu cử tự do như Việt Nam có phải là một gian đoạn ủ bệnh chết chóc, khi từng “tế bào” một trong số 90 triệu người dân thâm nhiễm thói quen cầu an đến tê liệt, hạnh phúc chấp nhận cuộc đời mình được định đoạt mà không thể bộc lộ dù là một lời lo sợ cho tương lai. Bị ve vuốt với niềm vui “yên bình” giả tạo ấy, dù do một thứ độc chất nào hay do một căn bệnh quái ác nào, gặm chấm sức mạnh “miễn dịch” của họ đến xương tủy, họ vẫn hạnh phúc an bình chăng? Họ mất đảo rồi mất biển, họ bị mua dần từ căn nhà trên đất liền, họ dọn đường từ trong luật để lệ thuộc nhiều hơn…vậy mà tất cả những gì bệnh nhân mong muốn chỉ là …không được sốt, không được đau?! Chúng ta đang đối xử với những cuộc biểu tình quý giá đến nghẹn ngào ấy – cho thấy rằng cơ thể Việt Nam vẫn còn sức sống, vẫn còn khả năng miễn dịch – bằng thái độ của một bệnh nhân thiếu hiểu biết tội nghiệp, sẵn sàng trả giá bằng mạng sống để những phản ứng bảo vệ ấy bị vùi lấp đi? Phải chăng sau nhiều năm, 40 hay 43 năm, ta còn tìm thấy “cơn sốt” vần vũ cục bộ ấy, nên chào đón chúng bằng tất cả tâm hồn khao khát được sống, được tự do trong sáng của con người?!  

This Day In History

Did you know?