Thứ Tư, tháng 11 05, 2014

Chuyện trường Mỹ Thuật...

Những ngày đi lâm sàng ở Bv GĐ, năm 3, tôi thường tò mò nhìn sang trường ĐH Mỹ Thuật (ĐHMT). Sau khi những kỳ vọng đẹp đẽ của sv năm 1 đã chết dần, tôi chuyển sang ngưỡng mộ nơi đào tạo ra cái ngành nghề rất đối lập với hiện thực. Lẽ nào các bạn bên ấy quá thiếu thực tế, hay ngôi trường ấy quá tuyệt vời, vẫn tiếp tục tạo ra cái đẹp trên cái hoang mạc không cần dùng đến chúng?!

Có thời tôi thích thú ngắm nhìn cái phong thái của các bạn sinh viên trong sân trường, hoàn toàn kì lạ, hoàn toàn thoát ly. Cứ như chẳng có nguyên lý nào, luật lệ nào có thể ảnh hưởng đến những chất liệu hay kiểu tóc các bạn ấy khoác lên người vậy. Lớp học là một cái phòng rộng rất ít đồ đạc, chủ yếu là những món đồ hết sức vui mắt sinh viên tự mang đến lớp học của mình, rất nhiều khăn choàng và hoa lá khô ...
Lúc ấy tôi đã ngốc nghếch tưởng rằng tôi đang lạc vào một ốc đảo không cần 'hiện thực', nơi những quy luật u ám trói buột thế giới ngoài biên giới ấy đều vô nghĩa. Sinh viên ít được gặp thầy giáo, mà vẫn hăng say sáng tạo đến tối mịt mới ra về. Họ chỉ dừng lại để dùng trà hay bánh, những thứ tự trang bị, trên nền bàn đầy khăn choàng và màu vẽ...

Đến gần đây, tôi qua phụ bạn trình bày bài thì được chứng kiến cảnh dán những bức tranh trong bóng tối. Trong một tòa cao ốc mười mấy tầng, giảng viên dùng đèn pin để đánh giá các bức vẽ. Nếu không phải sự việc này xảy ra trên "hoang mạc" tôi sẽ lại dại dột cho rằng đây hẳn là một trào lưu nghệ thuật mới chăng?!

Hóa ra đó không hề là Nghệ thuật đương đại gì cả. Cái ốc đảo tôi tự phong cho nó đã bị phủ cát hoang mạc lên rồi, đủ nhiều để tất cả đều nhận ra.
THỰC TRẠNG ĐẠI HỌC MỸ THUẬT
Những bàn tay sắt với tư tưởng kì quái hẳn đã thấy đủ với cái ốc đảo ngay giữa 'sa mạc' mà họ dày công gầy dựng nên. 'Hiện thực' quay trở lại với đầy đủ hình hài, và một ngôi trường trở nên giống những ngôi trường khác! Có lẽ đây vẫn luôn là một ngôi trường 'bình thường', và các bạn sv là những người 'thiếu thực tế'.

Bẳng đi một thời gian, tôi nghe bạn kể "Sv trong trường bắt đầu rải truyền đơn...". rồi nghe chuyện CA mời sv lên thẩm vấn. Dẫu kinh ngạc và nể phục, trong tôi lại tràn ngập sự im lặng, nặng nề.

Người ta dùng các phạm trù to lớn như kỷ luật và quy tắc để biện hộ cho việc một ngôi trường hạn chế sv ở lại ...học, với những tác phẩm không được phép mang về nhà?! Người ta dùng CA và biện pháp đáng ra phải dùng với tội phạm để đối xử với những người trẻ tuổi muốn hoàn thành bức tranh của mình?! Và tất cả xảy ra ở ngôi trường dành cho Mỹ Thuật.

Dẫu sao mâu thuẫn không thể tồn tại mãi mãi. Nhưng sao không phải là nơi khác? Tôi đã từng nghĩ giới sách vở phải là người chán nản hơn, hay giới kinh doanh phải ngao ngán hơn trước hậu quả phải chịu đựng...Nhưng cuối cùng lại thấy những người mơ mông thiếu 'thực tế', lại làm việc can đảm nhất. Có lẽ để những thay đổi thực sự xảy ra, vốn dĩ đã chống lại cái 'thực tế' hằng ngày rồi. Những nhà sách vở hay kinh doanh có lẽ đâu đó đang tìm cách ít mất mát nhất, trước khi các biến động thực sự thúc đẩy họ. Ngày đó chắc hẳn vẫn còn xa, nhưng đã thấy những đốm lửa nhóm lên đây đó rồi.

PHẢN ỨNG VỀ THỰC TRẠNG ĐHMT

'Hiện thực' dẫu đúng hay sai vẫn có sức mạnh của thử bao phủ chúng ta.

Thứ Sáu, tháng 10 10, 2014

Do dự



Tôi lại qua một giai đoạn nhỏ nữa của đời mình. Tuy nó không kết thúc dữ dội và khắc nghiệt như thời đại học, nhưng những câu hỏi còn bối rối thì vẫn không giảm đi.

Có nghiên cứu cho thấy người ta giải quyết được các mối bận tâm của mình, nếu viết chúng ra. Thêm vào đó, gần đây các bậc chức sắc cao cấp ở xứ tôi bảo dân làm nghề Y cần học thêm … văn(?!) Nên dù đầu óc rối bời thế nào, tôi cũng phải cố gắng viết.

Tôi nhớ đã có lần than thở với 1 người tôi rất tin tưởng rằng không biết người ta sống bằng cái gì nữa!? Người đó chỉ mỉm cười và nói với tôi rằng mọi việc sẽ ổn. Tôi tin ông, có lẽ nhiều hơn mức cần thiết. Đến bây giờ tôi vẫn không đủ dữ kiện để đánh giá câu trả lời. Nhưng một cách hư vô có cái gì đó gợi ý đáng ra tôi không nên tin ông nhiều đến như vậy.

Tôi đã vài lần ở khá gần với chuyện đi làm, nhưng giờ thì gần hơn với việc …đi học tiếp, ngay lúc đó, kì thi cũng bị thay đổi ít nhiều.  Thời gian thi cũng được đẩy ra xa hơn, nghĩa là tôi có nhiều thời gian để suy nghĩ hơn, hay có ít cơ hội để sửa sai hơn. Đôi lúc tôi cũng tự hỏi các công việc trôi qua vì không phù hợp hay thực ra chính tôi chưa muốn đi làm. Có lẽ phần nào đó trong tôi chưa thực sự chấp nhận viễn cảnh đơn giản đó. Cái gì đó luôn lên tiếng “chưa sẵn sàng”.

Chắc chắn là không có cơ hội để “sẵn sàng”. Người ta đang đào tạo y khoa như đang sản xuất BS cho cả thế giới. Mọi người đang nói về công việc mọi lúc mọi nơi. Cứ vài ngày tôi lại nhận ra có một trường y nào đó mình chưa hề biết. Khi tìm hiểu về quãng đời làm việc của những người đi trước, tôi cứ như một kẻ chưa từng sống ở đây.

Trước ngưỡng cửa đại học, ngành y có vẻ là 1 sự lựa chọn hiển nhiên, với tôi cũng gần như vậy. Nha hay dược lúc ấy dường như khá nhàm chán. Chắc cũng chẳng ai báo trước cho các sinh viên là bạn sẽ phải học nhớ mọi thứ bạn không hiểu, hay thực tế hơn là làm BS nghĩa là sẽ trở thành công nhân viên nhà nước!

Ah có vẻ vấn đề là ở đấy, bệnh viện cũng đồng thời là một cơ quan, với rất nhiều giấy tờ và rất ít sự hợp lý. Ngoài ra, khác các cơ quan, ngày nay nhiều người còn đến đó để “chơi thể thao mạo hiểm” và giải tỏa nỗi căm hờn nữa. Một nơi tốt để có thêm kinh nghiệm sống.

Có lúc tôi ngồi lục lại một vài sở thích của mình, tự nghĩ có thể mình cũng có thể làm được việc đó. Nhưng rồi tự trả lời, quanh đây mọi nghề đều phức tạp vậy thôi, bạn không thể cứ làm cái mình muốn mà sống được. Một nhà báo sắc bén sẽ theo đến cùng vấn đề chăng, hay sẽ ngồi yên lặng trong đêm tối, trước đống tài liệu mình thu thập được, rồi khóa chúng vào ổ cứng? Nhà kinh doanh sản xuất được thứ mình muốn, hay bị thuế và hàng nhập lậu đè bẹp? Ông ta sẽ tập trung tìm ra vật liệu mới, hay bỏ hàng đêm ngồi ở bàn tiệc với những người không quen?...

Rốt cuộc mọi việc luôn có vẻ dễ dàng khi nhìn từ xa. Tôi nhớ có lần đứng trên 1 con đèo quanh co ở Lâm Đồng, tôi và ba mình tìm được 1 dòng thác trắng xóa uốn lượn tuyệt đẹp, ngay trước tầm mắt. Với tôi lúc ấy đơn giản là rời khỏi đường, và cứ đi đến chỗ tuyệt vời ấy. Nhưng ba tôi mỉm cười, có thể mất nhiều ngày đêm. Thay vào đó, chúng tôi trở về nhà.

Có lần tôi phải lo việc hoàn thiện một căn hộ thô. Tôi cắm cúi với các trang thiết kế. Nói chuyện với khá nhiều người làm việc này. Tôi tự nhủ mình có thể hiểu công việc này khá tốt. Sao lại để ai đó ngăn mình vì mắt cận nhỉ. Tôi còn định chọn bản thiết kế rồi tự làm hết các công đoạn còn lại, nhưng rồi thời gian lại hiện ra, khoảng thời gian tôi sẽ không tập trung cho bài vở, bệnh viện…

Tôi còn nhớ căn nhà mới của gia đình, ba tôi mất 3 tháng trông coi mọi việc, nó có phòng khách đẹp nhất tôi từng thấy. Cũng có thể vì tôi không có nhiều cơ hội nhìn lại, sau đó hàng hóa chiếm hết mọi thứ. Cuộc sống mà tôi biết là vậy đấy, bạn cố làm một cái gì đó thật đẹp, để rồi hiện thực lấp đầy lên nó bằng thùng giấy.

Có một người bạn thân nói với tôi rằng vậy có nghĩa là tôi có duyên với ngành y. Nếu giải thích như thế thì cố nhiên không được suy nghĩ nhiều nữa. Có những giai đoạn ta phải nhắm mắt rồi lao vào thôi.
“Time goes by and people die 
everything goes too fast.”
(Julie Delpy's An Ocean Apart)

Chủ Nhật, tháng 9 28, 2014

GỬI MƯA. (Bài Mưa số ...8)

Áo phơi tất tả vào nhà
Mới qua trưa nắng mà mưa đến rồi
Tôi ngồi bên cửa mưa rơi
Ai cho tôi gửi chút buồn ...đến em
Đến nơi lạnh mát mưa êm
Quanh năm chẳng được dầm mưa áo trùm.
Đến người em gái tôi quen
Em đi xa miết có quên mưa rào?!


Quên mùi dậy đất nôn nao
Mùi trưa chang nắng, xôn xao gió ngàn
Mồ hôi công việc nồng nàn
Dường như đôi chút tan hoà trong mưa.
Xứ này khổ lắm ban trưa
Mưa đem lắng xuống nhọc nhằn chửa quên.
Hàng rong đời gánh chênh vênh
Trong mưa như cũng quyện vào âu lo
Mưa rào không thích đôi co
Dưới mưa thành phố lãng quên cuộc đời...

Những ngày xa vắng chơi vơi
Trong mưa như cũng hiện về tung tăng
Cái thời quên hết gió trăng
Nỗi buồn tan biến một cơn mưa rào.
Mưa như còn chút ước ao
Thuyền nan đứa trẻ thả trôi phương nào,
Về đâu ngày tháng ngọt ngào
Dường như cũng đã tan vào trong mưa...

Nơi này gió đã ngừng đưa
Cỏ cây đứng lặng, hết mưa trên trời.
Tôi ngồi bên cửa mưa rơi
Nghe con chim nhỏ hót tan giấc nồng.
Mưa đem hết cả chờ mong
Bao giờ mới đến gửi xong...cho người?!

(tặng K.N)


Đầm Sen - Thanh Đa 20.8.14 :)

Thứ Hai, tháng 4 07, 2014

Con của biển.

Sinh ra nơi phố biển
Mùi nước mắm quanh nhà
Màu da như cát trắng
Đêm mơ làn nước xanh

Ngỡ chẳng khi nào sẽ
Rời khỏi biển quê nhà
Giờ đây tôi với biển
Như người thân cách xa

Mỗi khi nào có thể
Vùi trong nước biển khơi
Tâm hồn tôi nhẹ vợi
Đứa con của biển trời...

Ninh Thuận 6.4.14



Thứ Ba, tháng 3 25, 2014

Ác mộng.

Có lần tôi mơ thấy
mẹ tôi đã qua đời
vì sao tôi không rõ
trong cơn mơ như vậy
tôi đã khóc rất nhiều...

nhưng tôi vẫn ngủ say.

Có đêm tôi nằm ngủ
mệt mỏi không nghĩ suy
vậy mà tôi nằm mộng
thấy ba tôi còn sống
giữa cuộc đời bình thường
ông thăm tôi ngày trước
nhà đường Nguyễn Duy Dương.

rồi tôi choàng tỉnh giấc
giữa đêm khuya một mình
da lạnh mồ hôi chảy
không mộng mị, lúc này

tôi nức nở, khóc ngay.

Thứ Bảy, tháng 3 15, 2014

Định mệnh.

Có những lần tôi thấy
trái tim em rực cháy 
lửa thương yêu, 
tôi bỏ chạy 
với tất cả những gì có thể 
                                   để lại ở một mình... 
***
Điều ấy xảy ra
hết lần này lần khác
rồi tôi nhận ra
tôi đang tự phạt
tự tạo ra định mệnh buồn cho mình.

Vì sao khi đã tin
vào hỗn mang vô định
tôi vẫn ôm ấp
cố giữ mọi thứ theo ý mình?!

Chúng ta là những hạt cát li ti
nhỏ hơn thế
             trong hệ vô cùng tận
trôi qua kẽ tay
bay theo ngọn gió
trong sa mạc - cuộc sống - khô cằn.

Trái tim bé nhỏ không thể can ngăn
vẫn đau khổ
những điều không chống được
lại xoay sở tránh đau thêm nữa
để tình yêu trôi khỏi
                              tầm tay.

***

Đó lại là khi tôi thấy
trái tim em rực cháy
lửa thương yêu
lại bỏ chạy
cùng nỗi đau tiềm thức
để giá lạnh một mình...



Thứ Bảy, tháng 3 08, 2014

Hãy yêu nhau đi.


Chiều 7.3.14.
Đi ra đường phố tan tầm, chiều SG rất đông, nhưng không khí của một ngày lễ hội vẫn điểm xuyết đây đó. Không khó để nhận ra các tiệm hoa đang tấp nập người ra vào, hay các hàng hoa tạm bợ mọc lên như nấm khắp các nẻo đường đi. Ngày mai là ngày Quốc tế Phụ Nữ!

Trông thấy các chàng trai tất tả đi lại trong các hiệu hoa, hẳn nhiều người không chỉ tìm hoa cho mẹ. Nhiều chàng trai đang tìm hoa cho tình yêu của mình. Vậy là ngày của phụ nữ cũng gần như là ngày của tình yêu, từ người mẹ tảo tần của bạn, cho đến cô gái ở bên bạn cả cuộc đời, phụ nữ mang trong mình một thiên chức để yêu thương, mặc dù đôi khi tôi cũng chua xót mà nhận định rằng họ chỉ thực hiện nó khi đã xác định mục tiêu thật rõ.

Phụ nữ biết yêu thương, nhưng đó cũng là một chức năng hết sức đặt hiệu, họ sẽ không dành nó cho tất cả mọi người (nhìn chung là vậy!) Nghĩa là đôi lúc cuộc sống đẩy đưa ai đó đến chỗ phải thốt lên "Làm gì có tình yêu trên đời?" Trên một phương diện rộng lớn, phụ nữ cũng không thể chối cãi rằng họ rất thực dụng và thực hiện mục đích của mình một cách tàn nhẫn.

Dẫu vậy, tình yêu vẫn tồn tại âm thầm trong đời sống này, luân chuyển thành nhiều nhân dạng khắp cuộc đời bạn. Nhưng con người, lúc nào, giai đoạn nào cũng thấy mình đang thiếu tình yêu. Có lẽ trái tim mềm yếu cố hữu của con người cho rằng tình yêu phải luôn luôn thể hiện cho mình là duy nhất. Nếu như vậy thì tình yêu thực sự quý hiếm và khó tìm. Thật hợp lý khi cho rằng như vậy, con người cảm thấy thiếu thốn, sâu xa cũng vì không yêu mến lẫn nhau!

Nhưng giữa một đám đông đang hăng hái tìm kiếm yêu thương như vậy. Tôi lại cảm thấy khó hiểu. Tôi khó hiểu vì người ta vẫn có thể dành chừng ấy thời gian và công sức để theo đuổi, tìm kiếm một thứ khó khăn như vậy, trong khi đang sống trong một nền kinh tế què quặt, dưới một thể chế toàn trị độc tài. Tương lai vận mạng của họ, năm này năm sau không hiểu sẽ thay đổi chóng vánh đến đâu, ấy vậy mà họ vẫn yêu...
Còn tôi đứng trước nỗi khao khát thầm kín đó, tự thấy lòng có chút cảm giác lưu luyến, liền ngay sau là một nỗi thở dài.
Lúc 18t, tình yêu như một chuyến phiêu lưu, còn tôi như một nhà thám hiểm gan dạ nhất, tôi chẳng có gì để mất khi lao vào cuộc tình ấy.
Năm nay 25t, tình yêu như một bản cam kết chặt chẽ, đồng thời lại như một cuộc đua, một điểm mốc, một thành tưu phải đạt được trong cuộc sống. Vậy là nó được xếp lên kệ ngang với các thành tựu cần thiết khác mà một người đàn ông cần đạt được.
Chuyến phiêu lưu giờ đã có một cái giá, đôi khi quá đắt để tham gia.

Tôi đứng đó, nghĩ về những tổn thương mà mình phải mang theo, những mất mát phải đè nén và những lo toan thiết thực và khó khăn đang phải một mình chịu đựng.
Làm sao tôi có thể quên đi những điều khốn khổ ấy, để yêu?

Nhưng tôi nhớ lại (hay đứa bé tuyệt vời trong tôi) cuộc tranh luận khi con người lần đầu đặt chân lên Mặt Trăng. Đó quả là một thành tựu kì vĩ, thời ấy máy tính thô sơ hơn bây giờ nhiều, một chuyến đi tốn kém và nguy hiểm. Nhưng cái chính là những người bảo thủ khó tính đã chất vấn rằng thành tựu này có cần thiết? Mặt Trăng thật xa xôi, lên được đó chẳng đem lại gì cho thế giới khốn khổ của con người cả? Loài người lúc ấy còn chiến tranh, còn nạn đói, còn sự phân hóa chính trị, còn nhiều nỗi đau không giải quyết được, ấy vậy mà người ta lại ... lên Mặt Trăng!

Nghe cũng có lý.

Nhưng chúng ta vẫn cần Mặt Trăng. Con người đã nuôi mộng tưởng điên rồ ấy từ khi khoa học và tiểu thuyết còn ở chung nhà với nhau. Từ thuở hồng hoang, con người ngước nhìn đỉnh núi cao, rồi leo lên đó, họ nhìn thấy biển cả mênh mông, và học đóng thuyền, họ ngắm nhìn mặt trăng và các vì sao, giờ đây họ đã ở đó.
Vậy là, trong suốt các thành tựu trải dài theo chặng đường tiến hóa của nhân loại, con người thực tế vẫn ở trong một môi trường vô số vấn đề, chưa bao giờ loài người giải quyết được chúng một cách triệt để cả. Vậy mà nhân loại vẫn tiến lên, vẫn chuyển chỗ ở từ hang đá đến nhà cửa, xe cộ. Sao chúng ta không gục ngã đâu đó giữa đường, trong nổ lực giải quyết nạn đói bệnh tật hay xóa bỏ kho vũ khí hạt nhân...?!

Bằng cách mơ mộng nhất, chính các đỉnh núi, các vực thẳm hay các vì sao đã giữ con người còn tiến lên, giữ cho hy vọng của loài người không tàn lụi, dẫu cuộc sống của họ vẫn cứ khổ đau.

Sức mạnh của giấc mơ, sức mạnh của hy vọng, sức mạnh của tình yêu.

Vậy là dẫu cuộc đời ném vào bạn những điều tệ hại nhất, tình yêu khờ dại vẫn là điều hợp lý và rất cần. Bạn cần thời gian đầu tư cho nghề nghiệp mới những ngày khởi đầu gian khó, bạn bận rộn với các toan tính để vượt qua thời đại đen tối của Đất nước mình? Liệu có chắc tình yêu cản bước bạn, hay cũng như Mặt Trăng, mang đến cho bạn niềm cảm hứng, mang đến chút hy vọng dai dẳng bền lâu?

Đừng để tình yêu bị cuộc đời khốn khổ này giết chết, vì bạn phải còn lại điều gì đó cho mình.


"Được quên rất nhiều
Ngày tháng tiêu điều."
(Hãy yêu nhau đi - Trịnh Công Sơn)

Thứ Năm, tháng 2 27, 2014

27.02.2014 Ngày Thầy Thuốc (của) Việt Nam.




Tôi làm người khám bệnh buổi sáng, và làm người nhà bệnh nhân vào buổi chiều.


Tôi biết người ta dễ quy kết sự căng thẳng ngành y gây ra cho bệnh nhân là do sự đông đúc, chen lấn và chờ đợi. Nhưng tôi cảm thấy có lẽ còn là do sự mơ hồ về thông tin và quy trình chăm sóc sức khỏe nữa kia.

Ở nước ta hiện nay, có 2 kiểu tiếp cận bệnh nhân chính: Đầu tiên, phổ biến ở các bệnh viện công, bệnh nhân đến khám khi có triệu chứng (thông thường rất rõ ràng!), đây là lối tiếp cận kinh điển; thứ hai là bệnh nhân quan tâm đến sức khỏe (do kinh nghiệm từ người thân hay có hiểu biết) tự tìm đến các dịch vụ chẩn đoán với những mối lo không rõ ràng.

Kiểu kinh điển cho các sinh viên y những kỹ năng cơ bản, các bệnh nhân thường nghèo khó, làm chỉ vừa đủ sống, chỉ chịu đến bệnh viện khi đã không thể sống chung với các triệu chứng, mọi thứ khá rõ ràng. Than phiền của bệnh nhân và tình trạng bệnh lý đều phù hợp, các xét nghiệm cũng ăn khớp. Điều duy nhất hạn chế chính là điều trị, nhiều trường hợp mục tiêu điều trị là "giảm nhẹ" chứ không phải "tiệt căn". Vấn đề được đặt ra dĩ nhiên là tầm soát, chẩn đoán sớm; sâu xa hơn là nâng cao mức sống nói chung.

Kiểu còn lại thường là các bệnh nhân đủ điều kiện hơn, hiểu biết hơn, và rất quan tâm đến sức khỏe. Nhu cầu của họ là thường xuyên được thăm khám và giải quyết các mối lo thường ngày. Dễ cảm thấy kiểu bệnh nhân này có mức sống tốt hơn, và có lẽ sẽ tiết cận được dịch vụ y tế theo cách hợp lý hơn.
Nhưng nếu hay nghe các bệnh nhân thuộc nhóm này nói chuyện, ta sẽ nghe thấy câu cửa miệng "Càng khám càng ra bệnh!" Quả thật các kết quả thăm khám thường được biểu hiện dưới các từ ngữ như "hở, hẹp, 1/4, 2/4, u xơ, nang, polip, khối.....", ít khi thấy các chẩn đoán như "tốt, khỏe, hoàn toàn bình thường". Ai cũng biết trong y khoa sai lầm luôn treo lơ lửng, và nguyên tắc luôn là nghĩ đến điều tệ nhất, nhưng liệu bệnh nhân sẽ được nhiều lợi ích nhất không, khi mà dù đến với các dịch vụ y tế sớm, cũng chỉ để mang về cảm giác là mình không khỏe mạnh? Liệu trong số các bệnh nhân đến bệnh viện muộn màng kia, có bao nhiêu người do chán nản tình cảnh này mà quyết để cho triệu chứng bệnh trở nên thực trầm trọng?

Mà cách ngành y tiếp cận các bệnh nhân đến sớm của mình như thế nào? Không hiểu là do tập quán (cầu) hay tổ chức dịch vụ (cung) mà khi đến khám với các mối lo không quá khẩn cấp, hầu như cận lâm sàng (CLS) là cái mà người dân được tiếp xúc đầu tiên. Dễ thấy mức độ thành công và phổ biến của các cơ sở cung cấp CLS ở nước ta hiện tại cũng như sự thuận tiện mà người ta có để sử dụng nó.

Vậy là bệnh nhân say sưa với các công nghệ chẩn đoán hình ảnh (CĐHA) hay các tờ kết quả CLS, cho rằng các số liệu rõ ràng là đáng tin cậy, và các BS lâm sàng đôi lúc cũng bị lôi kéo theo các dữ liệu này. Với công cụ trong tay, BS CĐHA đôi khi đã làm được hầu như mọi việc cần thiết: Với 1 máy siêu âm, 1 loại đầu dò, bệnh nhân lo lắng được "thăm khám" đầy đủ chi tiết từ tuyến giáp tới ngực, bụng, và cơ quan sinh dục, quả là "từ đầu đến chân". Kết quả chẩn đoán là những tên bệnh rõ ràng, hầu như không cần loại trừ hay phân biệt gì khác.


Rốc cuộc bệnh nhân về nhà với tâm lý hoang mang, rằng mình có bệnh ở đủ thứ chỗ trên người, mà rủi thay sau này có ông BS khác nói rằng không, thì cũng vô hiệu, vì hình ảnh đã rõ ràng thế cơ mà?

Ngày 27.02 đầu tiên tôi được ăn theo với vai trò thầy thuốc, nhưng khi cần một dịch vụ y tế đáng tin cậy tôi cũng thấy hoang mang. Trong khi bệnh nhân ủ dột hơn trước khi đi khám, tôi cũng mệt mỏi với nhiều câu hỏi lởn vởn trong đầu. Những câu hỏi có duy nhất một lời giải, nhưng đáng tiếc sẽ phải đợi một thời đại khác để chia sẻ cùng nhau.

2 tuần hồi sinh viên có thể làm kiến thức CĐHA của tôi hầu như bằng 0, nhưng tôi vẫn nhớ rõ tinh thần chung mình được lĩnh hội trong thời gian ngắn ngủi đó: CĐHA thực chất chỉ là hình ảnh, mà hình ảnh cũng chỉ là một loại ảo ảnh mà thôi.

Thứ Hai, tháng 2 17, 2014

Nguyên Tiêu.


Những đêm trăng sáng
Tôi tắt đèn phòng
Nghe lòng trôi nhẹ
Lơ lửng tầng không.

....
Lòng tôi trong ngóng
Biết mấy đợi chờ
Những ngày xưa cũ
Đẹp tựa vần thơ.

Hiện tại bây giờ
Là ngày chang nắng
Lo toan căng thẳng
Bước nặng âu sầu.

Giữ được bao lâu
Cả đời thương nhớ
Chắt chiu dành dụm
Chỉ có mong chờ.

"Sống" là món nợ
Phải vay từ đầu
"Yêu" thêm phần lãi
Xoay sở vào đâu?

Xoay sở vào đâu?
Cõi đời vay mướn
Ngày ra đi mãi
Phía cuối đường dài.

...

Muôn đời sáng mãi
Chỉ ánh trăng mờ
Gió đưa hơi thở
Gọi người trong mơ

Trăng là thương nhớ
Tự kiếp hồng hoang
Vuốt ve nhè nhẹ
Bao kiếp sống mòn

Em - bàn tay nhỏ
Đêm - ánh trăng buông
Lòng anh bỏ ngỏ
Dưới áng mi buồn


Cũng sẽ trôi luôn

Trưa ngày ghẻ lạnh
Đời anh còn chỉ
Những đêm mát lành

....

Đêm nay trăng tỏ

Gió mát qua song
Lòng như được sống
Quên hết bụi trần.

17.2.14
Nguyên Tiêu năm Giáp Ngọ.

This Day In History

Did you know?