Sáng qua trong khoa đã phát hiện đc 2 ...gia đình bị Brugada, đại diện 2 gia đình này là 2 ông đàn ông trẻ khỏe đang nằm viện, 1 trong 2 đang bị Chái Rạ nữa. Đến tua trực chiều thì cả 2 ông này đều lên cơn Rung thất, đẩy vào cái phòng bệnh năng vốn chỉ có 5 giường, người nhà hoảng sợ chen lúc nhúc, vì mới sáng họ còn không đồng ý đặt máy.
Mà đặt máy cũng không đơn giản, đơn vị nhịp học của bv hiện có ...3 người, trong đó 2 người là tui với 1 anh hơn tui 1 tuổi, đều chưa đc tự đặt, anh tự đặt đc thì đang ở ...Mỹ (hy vọng ảnh không trốn lại luôn ^^)
Ca bệnh lên cơn sau, sau khi vô phòng nặng, thì đều đều lên cơn thêm... 5 lần nữa >< VỚi công việc thường ngày đã quá tải, canh me cấp cứu Rung thất cho ông này làm mọi chuyện ngưng trệ. Thêm vào đó, gia đình ổng lại càng hoảng loạn hơn, Họ van xin đươc đặt máy. Giám đốc BV biết tình hình, nói là sẽ mời viện tim qua hỗ trợ...
Nhưng thông tin này chỉ trấn an đc người nhà, vì với tần suất lên cơn của ổng, Cái máy phá rung (ICD) sẽ shock điện liên tục dẫn đến hoại tử cơ tim trầm trọng! Trưởng khoa gọi điện vào nói các BS phải khống chế cơn trước bằng cách điều trị yếu tố thúc đẩy, lúc đó tui cũng suy nghĩ phán đoán là điện giải, kiềm toan...chứ không biết chính xác, mấy cái đó ai cũng nghĩ đến nên hẳn nhiên là các anh chị cũng đã điều trị rồi, sự việc có vẻ bế tắc ở thời điểm giao ca. Một tua trực chiều ngắn ngủi nhưng mệt mỏi bàn bạc cho tua trực đêm khỏe mạnh như đầy lo sợ, không ai biết nếu ổng tiết tục vào cơn thì sẽ như thế nào. Lúc đó dù có máy cũng không đặt vào cho ông được, chưa kể lúc này người nhà sẽ dựa vào giải thích đặt máy trước đó để đổ lỗi nếu người nhà họ lên cơn và không qua được, bỗng nhiên lời giải thích đúng đắn của BS trước đó lại thành 1 cái bẫy đáng sợ cho chính họ. Lại 1 điều trớ trêu nữa của ngành nghề!
Những cơn hiếm hoi bắt được nhịp của BN, lúc thì giống nhanh thất (VT), có đoạn lại giống xoắn đỉnh (Torsade de Pointes). Cũng phải nói là do những cái monitor đều ở tình trang không đáng tin cậy cho lắm, cái thì lỏng điện cực, cái thì không tự in kết quả bất thường...Lúc đó tui mới thấy cái bv CR mà tui rất lấy làm thảm thương cho, nó "sang trọng" và "tiện nghi" tới mức nào. Tui mới hạ bậc BV xuống có 1 bậc trên xếp hạng cả nước, ngay thành phố lớn nhất mà đã như lên núi làm BS ^^
Tôi về được nhà đã gần 18h, chưa kịp bật đèn lên đã nằm vật xuống giường trong bóng tối nhẹ nhàng thân thuộc. Tìm sự tĩnh lặng như thế có vẻ là cách tiêu cực, nhưng như thế lại đúng bản chất của tui hơn, môi trường náo loạn và chết chóc đó chưa bao giờ là tự nhiên với tui cả, sau những lúc như vậy, tui chỉ cần bóng tối, và mình.
Tỉnh dậy đã 21h, chưa ăn tối, mồ hôi ướt gối, ướt giường! Tại ngủ mệt quên cả mở cửa sổ, làm lại phí thêm 1 đống nước với điện giải ngày nào cũng xả ra ở BV. Cũng may đang ở nhà có bác gái, tỉnh dậy xuống mò vẫn có đồ ăn, ở một mình vẫn đảm bảo những giây phút tịch mịch trốn tránh thế gian như thế ấy, nhưng sau khi tỉnh dậy sẽ đau khổ đi kiếm cái ăn, thứ trần tục tàn nhẫn không thể khinh thường quá lâu được.
Tối đó định bụng sẽ đọc sách về Brugada, rồi soạn tiếp phần điều trị ngoại tâm thu (Premature Beats) cho anh kia thứ 6 trình. Nhưng chỉ mới cầm tờ tạp chí tim mạch học được trình dược viên cho lúc sáng lên là nằm vật ra đất ngủ ngon lành (lần này không leo đến giường nổi^^). Tỉnh dậy thấy khung cảnh không có gì thay đổi, vì đèn đã tắt đâu, và màn đêm vẫn bao trùm, 3h30 mà. Thất vọng với mấy cuốn textbook lừng lẫy như Braunwalds hay Hurst's, mình cần những thông tin hữu ích và thực tế, còn họ cứ viết giống như BS phải tới thư viện 1 tuần rồi đi làm 1 ngày vậy ><. Thảo nào mãi mà mình vẫn chẳng theo kịp ai ở BV. Tìm yếu tố khởi kích không có, chỉ toàn là cơ chế dài dòng, làm sao đọc kịp trong khi còn phải ních 1 bụng cơm, rồi khởi hành đi không trễ hơn 6h15, trưởng khoa còn gợi ý là "Sao không đi 5h?!"
Xin lỗi anh trưởng khoa, giờ em đã hiểu vì sao anh thiếu người :)Sáng nay vô, chuẩn bị tinh thần cho nhưng kết quả tồi tệ (tính tui nó thế) thì hay quá, từ lúc đó ổng không lên cơn nào nữa, mọi người mệt nhưng không kiệt sức. Hóa ra do tư duy lởm khởm ngụy biện mà chúng ta bế tắc, thực ra K+ (potassium) đã bù đủ đâu, xét nghiệm (dù là khẩn) cũng mất nhiều giờ mới quay lại. Vậy là yếu tố thúc đẩy không đến nỗi quá bí ẩn. Dù sao cuốn Braunwalds danh tiếng cũng có chia sẻ 1 trang web khá thiết thực, thay cho phần lý thuyết dài dòng của mình: http://www.brugadadrugs.org/avoid/. Trả lời nhanh các câu hỏi cần thiết cho lâm sàng hóa ra bọn Mỹ cho lên web hết!
Đã sang tuần thứ 2, ngày thứ 3. Tui tự thấy là tốc độ đã cải thiện đáng kể, sức ì hành chính do mấy tháng trời đi làm dân xây dựng cũng bớt rồi. Nhưng trưởng khoa đòi cao hơn thế. Lúc ngồi gõ giấy xét nghiệm trước phòng bệnh nặng, anh ta nói nhẹ nhàng "Thịnh này là dân quý phái nè! Phải không Thịnh? Anh nhìn là biết. Nhưng em phải thích nghi lên. Qua đây em phải nhảy chỗ này chạy chỗ kia, phải chụp cái này dựt cái kia mới được!!!" Mèn ơi, đụng trúng cái nguyên tắc tui không thích, Nhưng đúng là tui phải thích nghi để tiến xa hơn.
Trưa nay không ngủ miếng nào, cũng vì ham bữa cơm miễn phí của trưởng khoa, khu này còn xa lạ với tui quá, căn tin với món cơm nguội ụp sẵn trên dĩa bắt đầu làm tui sợ rồi. Thầm cảm ơn giấc ngủ hoang dại đêm qua đã giúp triệu chứng siêu vi lướt qua, hôm nay chỉ phải bịt khẩu trang để giữ lại các cơn hắt xì phát tán bệnh liên tục. Mấy ông bà già phòng tui mà hưởng vào, rồi khởi phát viêm phổi bệnh viện thì tuần đầu tiên của tui thê thảm quá! May sau cũng cho họ về hết dần, ông lão 92t thì nói được sau cả tuần chỉ nằm há hốc ^^ còn bà cụ miền Bắc 99t thì khỏe đến nỗi ...chửi tui như con, nhưng tui cười "Bác chửi được là con mừng lắm! Bác đủ sức về rồi!" Hy vọng bả phá kỷ lục Guinness!
Còn cả đống câu hỏi lâm sàng sau 1 ngày làm việc miệt mài không nghỉ (thách cái nghề có học nào mà đau cả tay chân với óc ác như dị!) nhưng trong đầu nhiều thứ quá, viết bớt ra đây cho đỡ tràn ^^ Cái tựa đề là do đã lâu tui bị phát hiện ra cái tài... nói gở! Số tui cũng hay gở gở quai quái như thế. Nên mỗi lần nói xong mà xui thiệt lại chửi mình "Cái miêng ăn mắm ăn muối!"
Ai xui xui đọc thì ráng chịu ^^
