Thứ Sáu, tháng 11 22, 2013

Wouldn't it be nice!

"Wouldn't it be nice if we could wake up 
In the morning when the day is new "
( Wouldn't it be nice)



Bà cố Kiwi đã gần 90t. Tôi rất ngưỡng mộ bà. Vì chừng tuổi ấy mà bà vẫn tự ăn uống, tắm rửa, và đi cầu thang được. Bà vẫn là người giã ớt, nghệ hay gừng nhuyễn nhất nhà, và có thể ngồi cả buổi chiều để lột tỏi. Bà cực kì vui tính, lúc nào tôi về cũng dọa: "hết cơm rồiiiii, ra nhà hàng ăn điiiiii." Bà chưa có tiền căn tim mạch hay tiểu đường gì, và ở tuổi ấy, vẫn ngủ ngon như lũ cháu con.

Dù vậy, đó vẫn không phải điều tôi ao ước nhất.

Trí nhớ ngắn hạn của bà, theo lẽ tự nhiên, không còn tốt nữa. Có hôm nhà không có ai, tôi ngồi ăn cơm với bà, trưa thì đi học, chiều về vào nhà bà lại hỏi "Đi từ sáng đến giờ này mới về ah?" Trí nhớ ấy cùng với cuộc sống thong thả, hài hước của bà làm tôi không thể không liên tưởng mà gắn kết chúng lại, sau vài tuần sống cùng. Liệu chăng bà dẻo dai như thế, là nhờ đã miễn nhiễm được với căn bệnh trầm kha của con người: kí ức?

Tôi nhớ lại một bộ phim hay đã từng xem, nhân vật Hoàng Dược Sư sống ngang tàng, phóng túng, chẳng chịu ràng buộc gì, nên gây thù oán với khối người trong giang hồ. Rồi sau một đêm uống thứ rượu tà thuật kia, ông ta quên hết, ngơ ngẩn đi lãng du khắp nơi. Trên đường đi, ông ta gặp đủ chuyện nguy hiểm, nhưng cũng thoát được khối, nhưng rốt cuộc, cái chính là anh ta không biết phải băn khoăn về điều gì. Có lần bị chém ngang bụng, ôm vết thương chí mạng mà cười nghiêng ngả, có lẽ, ông ta nhận ra mình đã có một món quà.

"... the root of Man's problems is memory.
Without a past, every day would be a new beginning."
( Ashes of Time Redux 2008)

Tỉnh dậy và luôn có một ngày hoàn toàn mới.
Không có kí ức, không có những con đường mòn quen thuộc, không có những cảnh vật quen thuộc, mỗi ngày sẽ như ngày đầu tiên ở một nơi nào đó, lần đầu tiên làm một việc gì đó.
Vào mỗi buổi sáng, bạn sẽ trở thành người chưa bao giờ té ngã, chưa bao giờ phải chầu chực, chưa bao giờ mắc bệnh... hay chưa bao giờ bị dối lừa. Bạn trở thành một đứa trẻ chỉ luôn muốn mở toang giác quan của mình ra khám phá, chỉ luôn muốn sờ mó, nếm trải ... và bước đi.
Bạn sẽ sống ở thành thị hay miền quê? Không còn quan trọng nữa, vì bạn không hề có khái niệm ấy mà so sánh. Chỉ có một miền đất mới, đầy những điều lý thú, diệu kỳ. Hãy hỏi những thổ dân sống giữa Kalahari xem họ có khao khát chuyển đến một nơi mát mẻ và nhiều sông hồ hơn không? Họ còn chưa biết có những nơi như thế trên đời.
Khi gặp người xa lạ, bạn không biết thận trọng dò xét, bạn càng không thể giấu giếm bản thân mình, nếu đó là lần đầu tiên bạn quen một người nào khác. Bạn sẽ tin tưởng họ, tất cả ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Những điều từng làm bạn đau khổ, tự chúng sẽ là hư vô, bạn sẽ lành lặn và an nhiên sau nhiều năm tháng, trở thành kẻ không thể "bị thương" được.
...
Và nếu có yêu một cô gái, đó sẽ luôn luôn là mối tình đầu. Bạn sẽ luôn là một chàng trai 18 tuổi, ngờ nghệch tin rằng tình cảm đó có thể làm mọi người như nhau.






Giới văn chương có những mơ ước thật lạ, lúc là "Được sinh ra như một ông lão, ngày một trẻ ra cho đến khi lìa đời" (trong một bài viết cũ tôi đã kết luận đó là một cuộc đời hoàn hảo) khi lại "Quên đi ngày hôm qua."
Rốt cuộc, cái tôi nhận ra những ước mơ hoàn mỹ vô thực ấy, cuối cùng đã diễn tả được cái hạn chế mang tính tự nhiên của đời sống con người. Rằng mỗi người, dẫu trong thời đại nào, cũng chỉ lập lại cái vòng hạn chế khổ đau không thể chống lại ấy, hết rồi lại xoay vòng. Thảo nào có quan niệm "Đời là bể khổ đau."

Trong cái vòng quay tự nhiên ấy, cái tôi giữ lại được là sự trân trọng thu lượm được, trước những thứ chân thật, và khinh rẻ tự trong tâm, trước những trò lễ nghi hay những lời sao rỗng. Sao với cuộc sống ngắn ngủi và khổ đau ấy, người ta vẫn có thể lấy đi nhiều giây phút đến như vậy?




Thứ Tư, tháng 11 13, 2013

Chừng một năm trôi.

Sáng đi ngang phòng giao ban, thấy một nhóm y6 đang ngồi "trên dĩa", giám khảo thì đang diễn thuyết nhiệt tình. Thật là tiên lượng không tốt lắm!

Chuyện như vừa mới hôm qua đó nhắc tôi nhớ là đã một năm trôi qua rồi. Được đóng khung bằng hai sự kiện cụ thể, khiến nó tựa như một cái chớp mắt. Ước gì nó như vậy thật.

Hôm ấy cũng là thứ ba, ngày thi đầu như hôm nay. Tôi thi không tốt lắm, nhưng chuyện đậu rớt thì không phải bận tâm nữa, vậy là nhanh nhảu nhảy lên chuyến xe đò về quê ngay buổi trưa, cho ba má bất ngờ. Thực ra, tôi còn muốn gửi gắm rằng ngày tôi có công việc không còn xa, ba mẹ tôi sẽ có thể dừng công việc như bất tận hiện tại; và ba tôi, có thể sống với những thú vui mà lâu nay ông không có thời gian. Thường người ta vẫn hay lo xa như thế.

Một năm trôi qua, những dự tính của tôi, hay của ba tôi đều vỡ vụn. Tôi bỗng nhiên phải trải qua những việc thông thường xảy ra ở tuổi trung niên. Giờ tôi đang theo học chuyên ngành chưa hề tính đến cách đây vài tháng. Cuộc sống cứ thế xoay vần, với vô số những trùng hợp trớ trêu đến nay vẫn chưa chịu chấm dứt.
Nhưng tôi không phải người mê tín. Có thể bởi vì tôi đã sống trong một xã hội quá mê muội, tối tăm rồi. Những chuyện trớ trêu xảy ra khắp mọi nơi, với mọi nền văn hóa, sao cứ phải gán cho nó một lý do?

Cũng trong năm qua, tôi dần hiểu thêm về Chaos Theory, thứ khoa học mơ hồ này bỗng nhiên ứng dụng hoàn hảo cho một năm đầy biến động. Nhờ nó, tôi tránh khỏi việc bị cảm xúc bi lụy lôi tuột đi. Con người có tư duy khá logic, điều đó khiến họ thấy cuộc sống là một mạng lưới quá gắn kết; đến nỗi họ cảm thấy bất cứ một sự việc nào đó xảy ra cũng phải gắn kết với một mục đích hay ý nghĩa nào là rất "tự nhiên".Suy luận đó hẳn nhiên rất hợp lý nếu chỉ gói gọn trong các mối quan hệ liên quan đến trí tuệ con người: chính trị, xã hội, văn hóa, khoa học... Tuy nhiên hóa ra việc cảm thấy nó "tự nhiên" lại rất sai lầm, tự nhiên vốn dĩ chẳng có ý nghĩa nào cả, cho đến khi con người bắt đầu nghĩ về điều đó!
Tư duy con người dẫn đến hệ quả kì cục là họ bắt đầu cho rằng vạn vật được tạo ra ngay từ đầu với mục đích là cuối cùng tạo ra con người, điều đó dễ hiểu vì làm thỏa mãn cái tôi độc đáo của loài người ghê gớm. Tuy nhiên cũng vì thế mà việc tin tưởng vào một đấng quyền năng (nhưng cũng trong vóc dáng con người) tạo ra mọi thứ trên Trái Đất là tất yếu.
Thực ra, nếu có một đấng tạo hóa như thế, công việc của ông ta khá nhẹ nhàng. Ông ta chẳng cần làm gì cả, ngoài việc đổ một nồi súp hỗn độn ra, và ngồi xem mọi thứ hình thành. Cái mớ hỗn độn ông ta đổ ra, cũng chẳng cần mục đích hay ý nghĩa chi cả, chúng va vào nhau theo mọi hướng, tạo ra đủ mọi thứ, và rồi một số thứ được thành hình... Thế là mọi chuyện diễn ra.

Mọi chuyện diễn ra.
Hóa ra cuộc sống này trần trụi như thế ấy. Không cần phải lấy làm lạ khi một con bướm bay vào nhà, hay mọi chuyện tồi tệ dồn dập đến vào đêm trước thi của bạn, hay ba tháng mười ngày của người thân bạn vào đúng ngày tốt nghiệp...chúng cứ xảy ra thế thôi. Giờ đây tôi chấp nhận chúng thật nhẹ nhàng.

Thế thì cuộc sống chán quá!
Có thể như vậy thật. Trịnh Công Sơn từng nói "Hạnh phúc là một điều không bao giờ có thật …Hạnh phúc ở trần gian là ý thức được nỗi đau." Cuộc sống vốn kinh khủng như thế, nên nhìn xung quanh thấy người ta nháo nhào cố gắng làm mọi thứ điên rồ để tìm vui, dù biết vui chỉ là thoáng chốc, còn hậu quả đổi lại rất lâu dài. Người ta nhảy khỏi máy bay, lao ra vách đá, phóng xe vài trăm cây số một giờ...nhiều người ngồi yên thôi nhưng tống vào bụng mấy lít cồn một ngày, tiêm thẳng vào máu mấy thứ không cưỡng lại được...hay khôn ngoan đầu hai thứ tóc vẫn có thể mất hết vào tay một cô nhóc xinh xinh...nếu đời này vui lắm hẳn đã không thấy những sự điên đảo như vậy.

Trần trụi thế thôi sao?
Cùng một chiếc lá cũng không có một màu. Chaos theory không chỉ là hỗn độn, người ta vẫn đang nhìn thấy tính quy luật trong đó, tuy rằng nó quá tổng quan. Con người cũng sinh ra từ hỗn mang, nhưng lại mang trí tuệ đầy những băn khoăn, trăn trở. Nói cuộc đời trần trụi, là một nhận xét con người, nên nói cuộc đời đẹp đẽ, hẳn nhiên cũng có lập luận nâng đỡ cho nó.
Những tạo vật đẹp đẽ về đêm, mặt trăng hay các vì sao, đều thu hút vì nổi bật trên một nền đen mặc định. Có thể nói nền đen đó là bản chất, là hiện trạng cơ bản của bầu trời. Trên cái nền tối đó, những thứ nổi bật trở nên tốt đẹp, và con người đều bị thu hút vào đó. Nếu lật lại, bầu trời chỉ có ánh sáng từ muôn vạn ngôi sao như pixel trên màn hình LCD thì sao? Hẳn không ai nói bầu trời trắng toát ấy đẹp nữa. Cái đẹp trong cuộc sống này, vốn dĩ phải xuất hiện giữa một môi trường u ám, đối nghịch.

Vậy là cuộc sống vẫn như vậy, trần trụi hay không cũng là ở tâm trí chúng ta.
Riêng tôi thì thấy không có lý gì lại kết nối quãng đời ta sống thành những giai đoạn quá dài. Vì chẳng thể nào biết trước được khi nào nó chấm dứt. Khi nó đến, mọi việc cứ diễn ra. Tôi có lẽ, chỉ có một ngày, một giờ...một giây ở trong tay, không phải để giữ lại, để sở hữu, mà để sống, sống cho từng giây phút ấy thôi. Những ngày trong một năm của tôi, cũng như một cành đầy hoa lá, có cái tàn úa, cái sớm rụng đi, nhưng hẳn nhiên cũng sẽ có những quả ngọt, những chồi non...Dồn hết tâm trí vào những chiếc lá rụng, những bông hoa tàn, sao có thể nhận ra những điều tốt đẹp khác.

"Because tomorrow the sun will rise. Who knows what the tide could bring?" (Cast Away)


Thứ Năm, tháng 10 31, 2013

Chuyện Thời Sự!

Lúc nãy ăn cơm nghe lỏm được trên VTV một tin khá sốc về chủ đề y tế, nhưng lại không phải của nước ta (bất cả ngờ). Độ chi tiết lẫn giọng điệu khá tỉnh táo của btv làm cho sự kiện rõ ràng đến không cần thuật lại nữa, nguyên văn có thể xem trong link sau:
http://vtv.vn/Thoi-su-quoc-te/14-benh-nhan-My-bi-bo-mac-trong-tinh-trang-nguy-kich/87559.vtv

Bất ngờ vì  "câu chuyện tàn nhẫn này" (nguyên văn) xảy ra ở nơi bằng cấp y tế thuộc hàng khó kiếm nhất TG, và được đánh giá thường xuyên, cũng vì sự mới mẻ chi tiết hiếm có của VTV mà mình phải lần mò lên mạng và kiếm được 2 bài khác để so sánh:

http://www.huffingtonpost.com/2013/10/28/patients-left-in-closed-nursing-home_n_4170854.html

http://abclocal.go.com/kabc/story?section=news/state&id=9302934

Không phải là BBC hay CNN, nên phải đọc 2 cái, còn VTV thì chuẩn nhất ở nhà rồi, không cần dẫn thêm nguồn VN nữa!

Đầu tiên "cơ sở y tế" cũng đc, mặc dù "nursing home" có vẻ là nhà dưỡng lão hay chỗ chăm sóc trung chuyển từ bv về nhà hơn.
Thứ hai, "were left to fend for themselves" thì chắc là không thể đồng nghĩa với "trong tình trạng hết sức nguy kịch" hay "trong tình trạng cần cấp cứu khẩn cấp" được. Về tình trạng của các "residents" này, người ta miêu tả là "had to be evacuated" có lẽ nên dịch là cần được chuyển đi.
Tiếp nữa, "Theo tường thuật ban đầu của những người dân địa phương, từ thứ 5 tuần trước (24/10), họ đã nhận thấy dấu hiệu bất thường... khi không một bóng bác sỹ, một nhân viên y tá nào ra vào .... Nghi ngờ, hai ngày sau, họ mở cửa kiểm tra thì thấy các bệnh nhân đang ở trong tình trạng cần cấp cứu khẩn cấp" nghe khá là li kỳ. Tuy nhiên tổng hợp từ 2 nguồn kia thì "only a skeleton crew remained" nghĩa là có người ở lại, dù là một nhóm chuyên môn tối thiểu để duy trì hoạt động, "skeleton" mà. Chính xác hơn thì "Only a cook, a caretaker and a janitor were left to tend to the patients". Quả là không có BS hay điều dưỡng thật, nhưng nursing home cũng không phải ICU.
Cuối cùng, vì mình hay xem phim Noir, nên cũng có biết từ "tàn nhẫn" trong TA, tuy nhiên, không cần so sánh, mình cũng biết là truyền thông báo chí về cơ bản không nên sử dụng những tính từ cảm xúc thế này trong bài viết, trừ phi là dẫn lời nguyên văn của nhân chứng hay chính quyền (nói lên mục đích của người được phỏng vấn). Vậy mục đích ở đây là gì?

Vụ việc hy hữu này hình như đã xuất hiện đúng lúc các thông tin xấu về ngành y tế trong nước xuất hiện dày đặc. Dầu ít dầu nhiều nó cũng đóng một vai trò đối trọng nào đó. Nhưng việc được tường thuật hết sức chi tiết đến độ chấm phá của nguồn thông tin chính thống vốn thường ngày hết sức rập khuôn lại làm người xem phải suy nghĩ.

Thường ngày thì rất mơ hồ
Đến khi chi tiết lắm điều ngộ ra...

Thứ Hai, tháng 10 07, 2013

Điếu văn.

Ba thường nói với tôi “Chết là hết!”
Câu nói ấy thể hiện quan niệm của Ba, rằng con người, về bản chất là một thực thể vật chất, bị chi phối bởi quy luật. Quan niệm ấy dẫn dắt Ba sống đúng nghĩa trong từng ngày của mình, thay vì bận lòng tin theo những tín ngưỡng mơ hồ, dễ bị bóp méo. Khi một người trung thành với nguyên tắc của mình, tôi tin rằng cuộc đời của người ấy không có gì phải tiếc nuối.
Sự tiếc nuối giờ đây ở lại với tôi, với gia đình, và với những người yêu mến Ba hết mực.
Với tôi, những ngày này không chỉ lấy đi một người cha mẫu mực, mà còn tước đi một người bạn tri âm, trên hết là một người thầy tận tụy, người đã cho tôi những bài học cơ bản nhất, quan trọng nhất về cuộc sống và con người.
Với gia đình, số phận đã đánh đổ một con người mạnh mẽ, luôn đóng vai trò trụ cột, chỗ dựa tinh thần cho tất cả mọi người.
Với những người xung quanh, cuộc sống đã mang đi niềm an ủi vô tư nhất, từ một con người luôn mang nụ cười, sự phóng khoáng để đối xử với đời.
Dẫu có thấm nhuần bao nhiêu kinh Phật, có thực hành được cách chấp nhận, cách quên đi, tôi và mọi người đều biết rằng nỗi tiếc nuối này cũng sẽ in hằn sâu trong tâm trí, không thể nào phai nhạt được.
Dẫu luôn biết rằng đó không phải điều Ba muốn. Ông sẽ không muốn những người thân yêu mang nặng nỗi buồn. Ba luôn nói rằng cuộc sống chính là những ngày hiện tại, khi xác thân nuôi dưỡng được tâm hồn, quyết định cách chúng ta tương tác với cuộc sống xung quanh. Những cố gắng không ngừng nghỉ để được bất tử, để tạo lập những thành tựu vĩ đại…rốt cuộc cũng chỉ là niềm khao khát phù du, thể hiện tính vị kỷ vô biên của con người. Vì lẽ đó, mỗi ngày của mình, Ba chỉ dùng những gì tử tế nhất, trong lành nhất để đối xử với người khác.

Từ nhỏ đã phải trải qua nhiều thay đổi lớn, đã từng nếm trải cuộc sống từ đủ đầy, đến loạn ly, rồi đi bộ đội, sau đó làm nhân viên nhà nước, đến tìm tòi một nghề từ con số không… Những giai đoạn hết sức khác biệt trong cuộc đời ngắn ngủi 49 năm, hẳn nhiên đem đến cho Ba biết bao thăng trầm. Càng lớn lên tôi càng thấm thía và kinh ngạc trước chia sẻ của Ba rằng “Trong bất cứ giai đoạn nào, bất cứ môi trường nào, Ba cũng tìm thấy Niềm Vui.” Một người luôn tìm thấy niềm vui trong đời sao có thể đối xử không hay với người khác? Sao có thể chán nản và u buồn?

Lớn lên trong một giai đoạn yên ổn nhưng ẩn chứa nhiều mối bất hòa sâu sắc và cảm nhận sự thay đổi âm thầm của lối sống và tư tưởng con người; tôi đã không ít lần thấy bất lực, thiếu niềm tin và hy vọng. Tôi nghĩ đến Ba những lúc đó, sau chừng ấy những thay đổi đã trải qua, Ba chưa một lần than trách, chưa một lời về những thiệt thòi, chông gai mình chịu đựng. Chỉ có những trải nghiệm, toàn những chuyến phiêu lưu, và trên hết: Niềm vui được sống. Hơn một lần niềm vui tìm hiểu ấy biến tôi thành kẻ khờ dại ở Sài Gòn, tôi luôn tự nhủ Ba sẽ nói “Nếu dại khờ là cái giá của việc sống tốt, hẳn nó là một cái giá hoàn toàn chấp nhận được.”
Từ rất lâu trước khi tôi có những hiểu biết khoa học về sự Hỗn mang, Ba đã dạy tôi mở lòng để chấp nhận cuộc đời như vậy. Chúng ta không thể phán xét điều đã xảy ra, cũng không có cách nào thể hiện lòng yêu thương với người đã khuất, ngoài những cố gắng mang tính lễ nghi. Con người chỉ có ngày hôm nay, quyết định này, nên phải sống thật tử tế.

Niềm vui không chỉ là nguồn cội cho những điều tốt đẹp mà Ba đã làm được, nó còn là một niềm an ủi lớn lao giúp những người Ba yêu quý cảm thấy nhẹ lòng hơn. Trong những ngày dài đằng đẳng ở ICU, chứng kiến Ba mê man dưới những liều an thần mạnh, bị trói buộc bởi ống thở và rất nhiều dây truyền…, khi kiến thức ngăn cản niềm hy vọng mong manh cố hữu mà một người con nên có, điều duy nhất giúp tôi giảm bớt những suy nghĩ cay đắng chính là niềm vui sống kỳ diệu của Ba, rằng có lẽ, bằng một cách không ngờ nào đó, Ba đang tận hưởng niềm vui riêng của mình! Đến tận lúc này, tôi vẫn mong những người yêu thương Ba nghĩ rằng dù dưới bất cứ hình thái nào, Ba tôi cũng đang vui vẻ và hạnh phúc.

Và sự thực, trong suốt những năm việc học làm cho những dịp nói chuyện cha con trở nên hiếm hoi, Ba luôn nhắc đi nhắc lại khi có cơ hội “Hạnh phúc là được sống với mẹ và con.” Dẫu hạnh phúc thường được biết đến như là một báu vật hư vô với người đời, Ba đã làm tôi tin rằng Ba đã thực sự tìm thấy hạnh phúc!
….

Có người từng nói : “Qua đời không có nghĩa là chia ly, người đã khuất đơn thuần chỉ chuyển sang một chỗ ở mới, không phải nơi nghĩa trang cô quạnh mà nơi Trái tim, kí ức những người còn sống.” Ngày hôm nay, tôi và gia đình tin chắc rằng Ba sẽ luôn sống mãi trong Trái tim của mọi người, cùng với vô vàn thương yêu và những kí ức tốt đẹp. Có lẽ, trong thân phận nhỏ bé, trước cái vô hạn của tự nhiên, con người nào hoàn thành được sứ mệnh ấy cũng có thể được coi là đã Sống một đời trọn vẹn.
Tôi tin rằng cuộc đời Ba, trọn vẹn...

...


Thứ Tư, tháng 9 18, 2013

Trò Đời: trò mới hay cũ?

Tối qua ngồi chơi với nội, mới có dịp xem tivi. Không quan tâm lắm tới mấy bộ phim Tàu, bỗng nhiên chú ý đến một bộ phim Việt.
Đầu tiên là do nó là phim miền Bắc, nghĩa là sẽ chất lượng hơn miền Nam bây giờ (hơn chứ không dám nói là đủ). Hai nữa là bối cảnh rất cũ, kiểu cách pha trộn giữa đồng phục lính lê dương và áo dài nâu sòng của miền Bắc... hẳn là thời Pháp thuộc. Tò mò vì nghĩ giờ người ta viết kịch bản thời nay không xong, kiếm đâu ra kịch bản về ngày xưa thế?

Nhưng sau cảnh nguýt ngoa của các cô đầu trong quán còn xa lạ, chuyển sang cảnh trên sân quần, với một anh nhân viên cao to nhưng dáng vẻ gian manh, và có cái đầu nhuộm đỏ... thì vỡ lẽ ra: rõ là bình mới rượu cũ rồi! Đài truyền hình nhà nước (VFC) đang tổng hợp các tác phẩm nổi tiếng một thời của nhà văn Vũ Trọng Phụng vào một bộ phim, đúng kiểu bộ phim Làng Vũ Đại "ngày ấy", tổng hợp các tác phẩm Nam Cao ngày nào.

Xem được một lát thì về, nói chung diễn viên miền Bắc phần đông diễn đạt, đặt vào một kịch bản có cái hồn đã rất chắc tay, thì khó mà tệ quá được. Nhưng việc gì cũng phải có lý của nó, không bàn đến Làng Vũ Đại ngày ấy, Trò Đời xuất hiện trên sóng truyền hình TW ngày hôm nay với ý nghĩa gì?

Sau khi search từ khóa Trò Đời và xem qua đánh giá thường thường của cánh báo chí, tôi cho rằng có thể rút ra một số đúc kết:

Trước tiên, việc làm một bộ phim dựa trên việc tổng hợp các tác phẩm cũ đã có chỗ đứng chắc chắn, trong hoàn cảnh nền điện ảnh nước nhà đang “suy dinh dưỡng”, cho thấy hiện nay nhà làm phim đói kịch bản hay đến mức nào. Trong một giai đoạn có lắm chất liệu thực tế, đủ để cho nhiều nhà văn Vũ Trọng Phụng khai thác, những gì người ta đưa lên màn ảnh nhỏ chủ yếu lại là … tình cảm nam nữ và quan hệ gia đình, mà lại rất hời hợt kia. Nếu TV có quy mô khiêm tốn so với sức sáng tạo của các nghệ sĩ, nhìn sang màn ảnh lớn chỉ thấy nâng cao được phần xác (ở một nghĩa tương đối) còn phần hồn còn đáng sợ hơn: đánh đấm giả tưởng và kinh dị gợi cảm! Các cây bút hiện nay thực sự yếu, hay họ không thể chạm vào những vấn đề đáng quan tâm hơn?

Tiếp đó, việc được đánh giá tích cực từ hầu hết các báo, được mệnh danh là “con át chủ bài” của truyền hình 2013 hay “điểm nhấn” ngoài việc tiếp tục gợi ra một mặt bằng thấp kém của điện ảnh Việt còn nói lên sự nghèo nàn đáng sợ và quen thuộc của nó. Trong khi các công ty phim tư nhân đã xuất hiện nhiều năm, năm nào cũng cố gắng cho ra các tác phẩm giải trí vào các dịp trọng điểm, thu hút nguồn lực trong và ngoài nước đáng ghi nhận, kênh truyền hình địa phương bị ràng buộc bởi quy định phần trăm phim tự sản xuất (trên giấy tờ là thế) thì ở phương diện kết quả, một kịch bản cũ kỹ nằm ngay trong SGK bỗng trở nên một điểm nhấn đặc biệt đến như vậy.

Hơn nữa, với một bộ phim được cho là lớn, nhận xét ban đầu hết sức ủng hộ… thì dù dựa trên một cái hồn xa xưa đến đâu, cũng phải tìm được nơi người xem hôm nay một sự cảm thông không hề nhỏ. Vậy vì đâu anh Xuân tóc đỏ leo đến đỉnh cao xã hội chỉ nhờ gian manh và bợ đỡ hay cô Đũi chất phác bị xô đẩy đến hư thân, lại tìm đến khán giả ngày hôm nay một cách tự nhiên như vậy, dù cho chưa một ai tận mắt thấy cái thời dĩ vãng xa xôi trước năm 1945? Hay chăng sau bao nhiêu biến cố thăng trầm, bao nhiêu lần đất nước sang tên đổi chủ, từ chủ ngoại sang chủ nội, những vấn nạn ngày xưa vẫn hiển hiện nhởn nhơ trong cuộc sống hôm nay, dẫu dưới những lần vải mới?

Là một sản phẩm nổi bật của đài truyền hình TW, trong bối cảnh một bộ phim tư nhân giải trí vô thưởng vô phạt cũng bị cấm chiếu, có thể thấy Trò Đời dù sao đi nữa cũng khó thoát khỏi cái tư duy an toàn. Là một đứa con được chăm chút của một gia đình nhiều lợi lộc, nó không được phép có quá nhiều hạn chế. Vì vậy, tổng hợp những truyện ngắn được thừa nhận cũng là một cách. Thực “may mắn” vì sau nhiều lớp thanh lọc, chọn lựa ấy, cốt truyện cuối cùng vẫn nói lên được cái người ta thấy hàng ngày.

Vậy là, Trò Đời – trò mới hay cũ đây?


VTV Trò Đời. 

Thứ Ba, tháng 9 17, 2013

Phôi Pha...

Nắng lịm đằng xa
Cửa nhà rộng mở
Chiều mưa nhè nhẹ
Hơi đất dậy nồng.

Đường lăn tăn sóng
Khách đến đã thưa
Lòng ai xao động
Đứng trước cửa chờ...

Hương toả vẩn vơ
Cơm chiều ai nấu
Trứng chiên trên chảo
Nghe khê phần nào.

Mưa gợi lao xao
Quãng đường đã mất
Đôi lời chưa nói
Gói lại trong lòng

*

Ngày tháng chờ mong
Nhiều khi chẳng tới
Bóng hình người cũ
Về dưới mưa giăng...

Những lúc sáng trăng
Cùng ra biển ngắm
Ba hứa với tôi
Chuyến đi xa thẳm

Trắc nghiệm, bóc thăm
Khi thi xong hết
Đến chỗ ba nằm
Ngây ngô hy vọng.

Thế rồi ngày tháng
Với những chờ mong
Ra đi mãi mãi
Bao giấc mơ hồng.

*

Còn tôi ở lại
Ngơ ngẩn long đong
Muốn tung cánh cửa
Cho mưa vào phòng.

Mấy chiều mưa luôn
Mẹ lau nước mắt
Gió buốt mưa tuôn
Nghĩa trang vắng ngắt.

Có con bướm nhỏ
Trú đậu lại nhà
Hồn vương theo đó
Hay chỉ ngại mưa?

Nhà vốn đông vui
Chốc thành hiu quạnh
Người ở phương xa
Kẻ lo công việc

Nội ngồi lạnh ngắt
Đếm mỗi ngày dài
Chồng con đưa mãi
Nghẹn ngào câu kinh.

*

Chợt nhớ đời mình
Vẫn còn phía trước
Những mùa mưa ướt
Vẫn phải bước đi.

Ở cõi trần nì
Niềm vui nho nhỏ
Nỗi đau còn đó
Đâu chỉ vì mưa!

Người đi nhẹ nhàng
Tựa cơn mưa nhỏ
Vấn vương còn lại
Chỉ bởi người đời.

Vậy để trôi đi
Những niềm tiếc nuối
Hồng trần cõi tạm
Rồi cũng phai phôi

Mưa nói cùng tôi
Đôi lời thân thiết
Phút giây còn biết
Thì hãy sống đi.

Tựa thấy trong mưa
Nụ cười tạm biệt
Ngước đầu để ướt
Mưa, lệ nhòa vơi.

Mưa rơi, mưa rơi…



(Mùa mưa – Phan Thiết 15-16/9/2013)

Thứ Ba, tháng 6 25, 2013

Tử Thủ & Lang Thang : Chuyện Con Mèo!

Chiều hôm nay về nhà, tìm dáo dác, cửa chính, gầm ghế, cửa phòng tắm, tủ lạnh... những chỗ hôm qua con mèo lạ trốn, đều ko có. Thở dài, hy vọng là lần này nó đi thật rồi, về nhà mà có cái gì đó (hay ai đó) chờ sẵn thật là bất an!

Nhưng nó vẫn trong nhà (quái lạ phải mèo hoang không ta?!), lần nào trốn sau mấy thau giặt đồ. Xem chừng đói hết chịu nổi rồi, đành lên tiếng kêu gào như đêm qua. Nghe thấy tiếng thảm thiết đó, tôi cũng hết chịu nổi, loay hoay đứng ngồi ko yên, vò đầu bức tai.
- Này thì hôm qua chê cơm với cá kho, đêm qua thì sữa cũng liếm qua loa lấy lệ, khẩu phần tao cũng có bấy nhiêu đó, biết lấy gì nuôi mày?
Đành xắn tay áo lên rửa xoong nấu cơm.
- Chưa có người nào, kể cả chính tao, làm tao phải nấu ăn giờ này đâu đấy.
Nó vẫn tích cực kêu gào.
Bỗng nhiên nhớ ra mình có trữ mấy cây xúc xích, không phải thịt tươi nhưng cũng có mùi vị, chưa lẫn quá nhiều nêm nếm con người. Cắt cho nó nửa cây, tôi nửa cây. Đến lúc này thì hắn không giữ kẽ nữa, ăn ngấu nghiến. Tôi cũng ngồi ra đất nhấm nháp phần của mình, xong cho nó luôn phần cuối thanh.



Công nhận là nó ăn lâu, cắt được một chút đã nhảy ra vờn với tôi. Tôi thì vẫn còn cẩn trọng lắm, dù gì thì con mèo này chui nhũi đủ thứ nơi trong thời gian qua, mà tôi thì không hay rửa tay lắm. Còn nó thì tiếp tục làm những trò không giống mèo hoang cho lắm. Mặc dù cũng hơi cảm động, nhưng tôi vốn không ưu xu nịnh, nên hướng sự tập trung vào cái điệu bộ có phần hết sức bồn chồn của nó. Dẫu không có kiến thức cũng như lâm sàng về tập tính mèo, nhưng linh cảm cho thấy để nó lòng vòng trong nhà không ổn, tôi đem đĩa thức ăn ra thềm trước nhà. Chưa đủ tin tưởng, tôi đứng canh và chơi với nó cho đến khi hết sạch sành sanh. Sự lo xa của tôi không thừa, sau một hồi bồn chồn, dựng đuôi thẳng, con mèo lựa ngay đường nước của ống thoát trên lầu xuống để tiểu, quả là một kiểu "tiểu đường" cực kì logic, khoa học. Nhiều người còn phải học chú mày - tôi thầm nghĩ - có lẽ nó đúng không phải mèo hoang thật. Nó cũng tỏ ra hốt hoảng và thận trọng khi có bất cứ ai đi ngang nhà, một nạn nhân của bạo hành chăng?

- Nhà này yên ả lắm, nhưng nếu ở lại, mày sẽ thấy là đòn roi không phải là phương pháp chống chỉ định. Nhất là khi người ta không hiểu nhau.

Trong lúc nó chơi đùa trước nhà với cái chân tôi, tôi liên lạc với anh bạn cũ - người biết trung tâm nhận tìm nhà cho thú lạc. Nói qua nói lại, tôi nhìn thấy nó chịu ăn, và biết thu vuốt khi chơi đùa.

- Xem ra có khi tao cũng cần mày thật.

Thế là buổi tối của tôi trở nên tất bật một cách bất thường. Tôi đi quanh nhà xem những đồ mình có thể tận dụng, đi siêu thị vào buổi tối đông đúc với mục đích chính an cư cho con mèo này. Hoa mắt trước đống thức ăn, sữa tắm, xịt khử mùi... cho thú cưng. Đến mình nhiều khi còn quên tắm nữa là. Bày vẽ quá!


Nhưng quả thật thức ăn khá phù hợp khẩu vị của nó, mùi cá tươi cả tôi cũng nghe được. Tôi chỉ cho ăn đúng nửa gói thôi, cái gì cũng chừng mực cả.

- Nếu mày muốn sung sướng hơn 1/3 dân số loài người, mày nên tìm đến một cô gái trẻ tuổi hay một phụ nữ trung niên không chồng. Tao không có ý định sắm túi xách hay quần áo cho mày đâu. Thế lố bịch lắm.


Về mặt nội quy, con mèo không cần ở với tôi lâu để biết tôi có rất nhiều giới hạn. Đầu tiên là khi tôi khệ nệ từ siêu thị về, phát hiện nó đang nằm thoải mái trên giường tôi, hay thực chất là chỗ để mền gối - cái giường decoy của tôi, còn tôi toàn nằm dưới đất ngủ. Khỏi phải nói, tôi hiểu ra là chưa cần biết việc này sẽ kéo dài bao lâu, những sự huấn luyện phản xạ có điều kiện phải ngay lập tức bắt đầu, với một thanh nhựa mỏng. Trong tối nay, nhiều lần khác tôi phải mạnh tay như thế.


- Mèo ạ, nếu mày gắn bó với tao lâu - mà thực sự tao rất nghi ngờ điều đó - mày sẽ thấy là tao làm hết sức đề bảo vệ một số nguyên tắc nhất định. Ví dụ như mày là mèo, một ngày nào đó mèo phải săn được chuột, chuột quanh đây nhiều lắm, SG là thiên đường của "chuột", vấn đề còn lại là mày. Cho nên mày ko ăn đồ ăn của tao nữa, chẳng có con chuột nào đậm đà thế đâu. Mày cũng ko được ăn thừa, ăn thừa rồi thì săn làm gì? Chỗ ăn sẽ cố định, giờ thì không, vì chính tao cũng không ăn vào giờ nhất định. Mày sẽ được khám bệnh, tắm rửa. Mày sẽ phải ngủ một mình. Tao có vài cái tên buồn cười cho mày, nhưng tao sẽ không vội dùng nó, và mày cũng ko nên quen, người ta dễ đau lòng vì những cái được gọi tên lắm.


Lần đầu tiên tắm mèo của tôi, hai kẻ chưa hoàn toàn tin tưởng vào nhau, vật lộn trong cái buồng tắm chật chội. Con mèo cố gắng phủ định thực tế hôi hám của mình, bị lấn át bới dòng nước ấm được bôi liên tục theo sau là cái thứ trơn tuột khắp mình mẩy. Còn tôi cố gắng giữ con vật nhỏ xíu đang kêu la thảm thiết khỏi vượt tầm kiểm soát vốn rất mong manh. Cả khi đã rời phòng tắm, việc lau khô tưởng chừng như thú vị cũng thật vất vả. Con mèo dường như không hợp với các hình thức bao bọc. Nó thích lăn ngay vào cái góc khuất - trời ơi đó là mấy chỗ dơ nhất nhà - và dùng lưỡi liếm cho khô lông - cổ lỗ sĩ chết được.



Thay vì hài lòng với cái thùng lót khăn mà tôi chuẩn bị, yên ổn đánh giấc tới sáng, con mèo này lại cứ diễn mãi mấy cái trò quấn quýt bịn rịn, kể từ chiều tôi đã không thể đi lại trong nhà theo cách thông thường, lúc nào cũng sợ dẫm phải con mèo nhỏ. Đến tối lại chuẩn bị ngủ trong cái tiếng tỉ tê thê thiết ngay trước cửa phòng. Mà đó mới chỉ là một đêm, với một con mèo nhỏ. Không hiểu tôi sẽ tồn tại thế nào với một gia đình. Dẫu sao, con mèo không tên đã nhắc tôi rằng còn quá nhiều bức tường phòng thủ kiên cố tôi vô thức dựng lên suốt những năm qua. Những ai cố đi qua nó, thường không còn lành lặn. Những người bỏ cuộc, thường chẳng hiểu cái quái gì ở trong thành.
Dù sao, con mèo này cũng không phải một kẻ lang thang đích thực - bám lấy người xa lạ sau vài bữa ăn - còn tôi, hy vọng cũng không phải kẻ tử thủ đích thực - sớm tìm ra lối dẫn qua "thành trì".

Thứ Bảy, tháng 6 15, 2013

Treat her like a lady!






"All the girl could want was a little attention
From a man who's strong and not to mention
Kiss and caressing her all night long wooooaaahh
But all that boy wants is to hit and run off
He and his friends-they sit and they laugh
Going around talking 'bout the girls they used in the past"

... Nhưng đàn ông thường muốn "ghi điểm" và "chạy đi".

Dù là một kẻ nhút nhát, hơn 5 năm trời chưa có một cô bạn gái nào, tôi vẫn phải thừa nhận việc chiếm được tình cảm của phụ nữ, rồi lờ họ đi thực sự làm đàn ông thích thú, đó có thể là một cảm giác đầy uy quyền, có lẽ cũng cùng hương vị với phóng ngọn lao được vuốt nhọn, và hạ gục con mồi.
Nhưng tôi sẽ không ngồi đó và thừa nhận việc ấy là mạnh mẽ. Vì tôi sẽ nói ngay cho bạn biết việc mạnh mẽ hơn, đó là đưa con mồi vào tầm bắn, tất cả mọi việc chỉ còn là buông tay, bóp cò, nhưng rồi để con vật ra đi. Văn Cao - ngòi bút của những tâm hồn trí thức bất hạnh - đã từng viết: "Kẻ mạnh không phải là kẻ đạp lên đầu kẻ khác, mà là nâng họ trên đôi vai mình." Quan niệm đó có lẽ đang biến mất, và niềm tin vào tình người, sự nhân đạo đang phai nhạt dần.

Ba tôi chưa từng chạy đi.
Ông biết đến mẹ tôi khi núp sau cửa phòng giáo viên, năm lớp 8, để chơi trốn tìm. 10 năm sau, 25 tuổi, ông lấy mẹ tôi làm vợ, tuyệt nhiên không có giây phút nào đắn đo. Ngày rước dâu, nhà bà ngoại tôi còn không có 4 bức tường đầy đủ. Cho tới tận lúc này, chưa bao giờ ba tôi nói về một cuộc tình nhỏ nào khác. Dù sinh ra trong một gia đình lãng mạn, cuộc đời ông đã làm tôi có thói quen cho rằng, chia tay vốn là một điều không đúng đắn.
Nhưng tôi không làm được như ông.
Mối tình đầu của tôi, tận năm đầu tiên vào đại học, tôi lúc đó vẫn đầy suy nghĩ, nhưng theo cách nào đó, vẫn là một thằng nhóc chân ướt chân ráo rời khỏi gia đình. Tôi đã đặt tất cả trái tim mình vào sáu tháng đó, và chia tay! Lúc ấy, tôi bị bạn bè trong khối (bọn con gái chứ đâu) lên án ghê gớm, tên tôi bị xuyên tạc cho đến những năm khác, cho đến khoa khác nằm tuốt trên Q1! Thật ra tôi cũng áy náy lắm, nhưng sau nhiều năm, đến giờ gần ra trường, tôi biết là không những mình đã đúng, mà hành xử như vậy còn rất đàng hoàng nữa kia.

Chia tay không còn là điều ghê gớm.
Vào lúc tôi học năm nhất, trường y là tập hợp những cô gái cấp III mọt sách mới ra trường, thừa lo sợ và cẩn thận nhưng hoàn toàn thiếu hiểu biết (thực ra bây giờ không phải cô nào cũng hiểu biết hơn!) cho nên việc tôi làm bị lên án dữ dội, âu có thể là do tôi hơi vội, không đúng lúc đúng nơi. Nói thế nghĩa là trong vòng mấy năm tôi cô độc quan sát lại đời sống sinh viên, không những tôi nhận ra các cô gái có những bước thay đổi chóng mặt, mà sự quen lờn với hiện thực tình yêu thời hiện đại của họ cũng làm tôi bất ngờ. Những chuyện yêu đương rồi chấm dứt trở nên quá đỗi bình thường, nhìn rộng hơn, tôi thấy cả một thế giới cuồn cuộn, nông nổi không dừng được, như một quả dưa xanh tươi với một cái ruột đỏ căng mộng nước. Giới trẻ làm cho hiện thực của đất nước này như muốn nổ tung ra. Chia tay ư, người ta còn tổn thương vì những điều ghê gớm hơn thế. Chia tay trở thành một cách đối xử hết sức dứt khoác, rõ ràng.

Dầu vậy, tôi thì không.
Tận năm 4, tôi mới bớt dằn vặt, tôi bắt đầu nói chuyện lại với nàng, mời nàng uống nước. Nàng có bạn trai rồi, còn tôi thì lại sống lại những cảm xúc xưa. Tôi bỗng tự hỏi, sao mình lại chia tay cô gái ấy?!
Đó chính là lúc tôi trả lời được rất nhiều câu hỏi, là lúc tôi trưởng thành. Nàng là ánh trăng tuổi 18 của tôi, thế cho nên nàng không có thực. Cũng như ánh trăng, nàng đẹp trong đôi mắt của tôi, sau này là trong kí ức. Hai thứ đó rất nguy hiểm, vì nó không đủ để khắc họa một con người. Ánh trăng không phải là Mặt Trăng, kí ức con người lại chỉ nhớ những gì đẹp nhất. Tôi đã đúng khi chia tay nàng, tính cách thực sự của nàng bằng cách oái ăm nào đó lại rất tương đồng với người mẹ của tôi, nó hủy hoại tôi sâu sắc. Sau nhiều năm, thật khó tin là nàng vẫn làm tôi đau khổ theo cách đó. Tôi đã không khắc họa được nàng đầy đủ trong kí ức, còn nàng thì chẳng bao giờ hiểu được tôi. Đến tận lúc ấy, mối tình đầu của tôi thực sự úa tàn.

"Chưa gặp em tôi vẫn nghĩ rằng 
Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng
Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại
Âu yếm nhìn tôi không nói năng

Ta gặp nhau yêu chẳng hạn kỳ
Mây ngàn gió núi đọng trên mi
Áo bay mở khép niềm tâm sự
Hò hẹn lâu rồi - em nói đi."

Với những kẻ không may mắn như tôi, mối tình duy nhất trong đời mà ba tôi có là một bộ phim kinh điển, là một huyền thoại. Tôi sống ở một thời đại khác, nơi tôi sẽ phải dùng cả trí óc lẫn trái tim của mình. Khi tôi dùng cả hai thứ đó, tôi cô đơn.

Nhưng là một kẻ cô đơn có nguyên tắc.
Tôi bắt đầu kỹ lưỡng trong các cuộc gặp gỡ, trong từng cử chỉ, ám thị... để ngăn ngừa việc có thêm một cô gái đau khổ nữa. Một vài cuộc hẹn có thể để lại nhiều tiếc nuối, nhưng không thể là khổ đau. Cứ như thế, hình như rất ít khi tôi hẹn ai quá 3 lần. Những trường hợp lâu hơn lại dần thành bạn thân hơn. Dù sao thực ra đó không phải điều tôi muốn nói đến.


Tôi muốn nói về bạn mình.
Mà tôi không có nhiều bạn thân. Thêm vào đó, vì lịch học của trường y dày đặc, tôi lại không có bạn gái; hầu như đi học hay ăn chơi nhậu nhẹt đều với nó cả. Tôi với thằng bạn khá hợp nhau, nói chuyện gì cũng được. Tuy nhiên bạn tôi là anh của một đàn em nhỏ, đứa chập chững, đứa vào đại học; cho nên về mặt thực tế, nó là thầy tôi. Tôi chưa phải lo cho ai khác, thậm chí còn chưa phải chia sẻ không gian cho ai khác, tôi chỉ có một mình, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Bạn tôi có lẽ không có nhiều kí ức đau buồn về các mối quan hệ, cậu ta nói chuyện với con gái giảo hoạt và khôn ngoan hơn nhiều, hẳn nhiên là cũng trêu ghẹo nhiều hơn. Tôi đã quá chủ quan rằng điều ấy là bình thường, nên bỏ qua nhiều dấu hiệu đáng ngại.
Dấu hiệu đầu tiên hồi năm 4. Lúc đó thằng bạn tôi đã ở trong một mối quan hệ 2 năm, với một cô bé học kinh tế lanh lợi và chủ động, cũng nên nói là con gái không nên chủ động. Tuy nhiên, nó là thằng con trai bình thường chứ không phải loại u ám như tôi, nên lúc đi lâm sàng chung với mấy cô YHCT, nó tán tỉnh trêu đùa khá thoải mái. Sau này tôi cho rằng một phần cũng do không được chủ động trong mối quan hệ đầu, cậu bạn muốn mài sắt nanh vuốt ở mọi nơi chăng?! Dù sao, lúc ấy tôi cũng chưa nhận biết được sự khác biệt giữa gái đa khoa và YHCT, cho nên theo thói quen trong tổ, cũng có hùa theo chút ít, theo nghĩa như đang ủng hộ cho chuyện tán tỉnh kia. Do vô tư nên chẳng bao lâu bạn nữ kia biết được thằng bạn đã có bạn gái, thời đại FB mà, điều đáng nói là chuyện ấy sau cùng lại đổ lên đầu tôi cả! Một chiều nọ tôi được cô gái YHCT mời đi ăn chè, còn tặng quà nho nhỏ, ít được ra đường ăn vặt nên cũng hí hửng đi theo. Miếng chè chưa trôi xuống họng là đã hứng lấy biết bao nhiêu là giận dữ, tủi hờn của một cô gái trong trắng, hiền hậu đang cho rằng mình bị lừa dối. Quả là một bữa chè mắc nghẹn, làm sao mà tôi có thể truyền đạt được tất cả cảm xúc mãnh liệt của một cô gái cho thằng bạn ác nhơn được. Thế là dù không có người yêu, tôi vẫn phải đau đầu, dằn vặt vì những cô gái như thế ấy. Có lẽ cái tư tưởng thương người đã hiện lên trán tôi rồi chăng, cho nên tôi không thể an bình mà sống, không những phải mang nặng tội lỗi kiếp mình mà còn đau dùm cho tội lỗi người khác?!
Sau những chuyện như vậy, tôi vẫn nghĩ thằng bạn thân cuối cùng cũng sẽ thỏa mãn, và yên phận với mối quan hệ lâu dài kia thôi. Đối với tôi, một mối quan hệ yên ổn trong nhiều năm là một minh chứng hoàn hảo cho sự hòa hợp, một đám cưới là không phải đắn đo gì. Nhưng có lẽ là tôi, vốn quá phòng ngự, chưa để cho mình cơ hội trải qua một mối quan hệ dài hơn 6 tháng bao giờ!
Tôi quá thân với đứa bạn mình, thành ra cũng thân luôn với cô bé nọ. Tôi từng được ăn cơm trưa trong phòng trọ cô bé đó, nhiều lần cô bé cũng nấu ăn đình đàm tại chỗ tôi, do chỗ tôi thường làm chỗ tụ tập bạn bè thân...Hình đi chơi, hình tốt nghiệp của cô bé ấy, chính tay tôi chụp. Mà tôi suy cho cùng cũng chỉ là một người bạn, thử hỏi trong 4 năm quen nhau, hai người bọn họ còn trải qua những gì?
Ấy thế mà mỗi lần hỏi thăm, anh bạn tôi vẫn cứ hay ca cẩm. Tôi vẫn chủ quan coi những ca cẩm đó là thói chán cơm, thừa nước mà thôi; đâu ngờ nó còn dự báo được sự không hài lòng đáng kể.


Những lần ở nhà tôi.

Mấy tháng gần đây, quãng đời sinh viên vào thời khốn khó, ngày ra trường gần kề, các kì thi nặng nề nguy hiểm, tương lai ra trường vẫn rất mơ hồ. Không phải một mà nhiều đứa có bạn gái ngoài trường phải co vòi thu nọc ở nhà, xa cách tình yêu với những buổi cuối tuần tình tứ, để mà ôn thi. Tôi thì lúc nào cũng ở nhà, chỉ có không ôn được bao nhiêu. Đến đêm kia, khi định ôn, thì có điện thoại. Là cô bé ấy.
Hóa ra nhiều tháng, bạn tôi và cô bé dần dần chẳng liên lạc gì nhau. Kẻ lấy lý do bận học, bận thi, người thì ra trường gặp phải thời buổi khủng hoảng, kinh tế trì trệ làm nhiều ngành nghề vốn dễ sinh lời lộ rõ bản chất phù du của nó. Cô bé kinh tế tung tăng, vô tư như con chim sẻ ngày nào, giờ làm qua nhiều công ty, đối diện với áp lực tiền bạc, tiêu chuẩn. Đó là lúc "cô gái" dần trở thành một người "phụ nữ", hay đôi lúc, thành đàn bà.

Nghe thấy giọng nói qua điện thoại, tôi đã nhận ra không còn là chất giọng líu lo, lảnh lót ngày nào. Giờ nó bị nắng mưa SG làm cho nhẹ lại, với tôi chất giọng ấy đáng tin cậy hơn, cũng đáng thương hơn. Con chim nhỏ giờ đã ướt cánh rồi.
Nhưng nghe thấy cô bé làm nhân viên môi giới nhà đất, tôi lại càng hoảng hơn. Chính tôi, cũng có đôi chút quan tâm tìm hiểu lĩnh vực ấy, cũng từng đội nắng đi coi đất, xem nhà. Những người đàn ông làm nghề ấy, tôi còn thấy lo cho họ, nói chi là một cô gái bé nhỏ dễ thương. Mà lại là năm thị trường nhà đất trằn trọc, bức rứt không giấu nổi bệnh của mình, thành một cơn toàn phát trầm kha, đi những vùng quy hoạch đâu đâu cũng thấy bảng bán, mà có ai lại bỏ tiền mua để đầu cơ, nhu cầu thì rõ là không nhiều.
"Đầu em bây giờ lúc nào cũng căng, tưởng như đụng vào là đứt. Nhức đầu cả ngày lẫn đêm. Mụn nổi đầy mặt."
Tôi không dám tưởng tượng ra cô bé ấy với chừng đó những đổi thay. Nhưng tôi không bất ngờ về cái công việc giang nắng đội mưa, mà thu nhập phụ thuộc vào những hợp đồng ngày nay đã hiếm. Đó thực sự là một nghề không lâu bền, nhất là cho phụ nữ. Mà đấy đâu phải chuyện buồn nhất, chủ yếu cô bé muốn tôi an ủi, vì ngay cả người bên mình 4 năm trời, giờ dửng dưng nơi đâu. Mặc dù tôi có hơi phiền, sao lại là mình nữa, nhưng tôi bất an dùm cho cô bé. Chính tôi vẫn biết là y6 tuy căng thẳng, nhưng đến nỗi không nhắn tin một lời thì không được, hơn nữa nó vẫn có một số mối quan hệ khác mà. Nếu được quyền nói thẳng, tôi sẽ nói cô bé không nên hy vọng gì hơn. Nhưng thay vào đó, tôi làm đúng phận sự của mình, coi cô bé như một bệnh nhân có tâm hồn đau yếu, tôi an ủi mà ko cần giải quyết nguyên nhân kia. Dẫu sao, đó là chuyện cá nhân của hai người. Và tôi thực ra cũng không biết thằng bạn đang toan tính cái gì trong óc. Trong trường y, với tôi ai cũng quá khôn ngoan cả, khi người ta khôn ngoan quá, nguyên tắc thường ko có giá trị gì.
Lẽ nào thằng bạn tôi chỉ muốn vui chơi một thời gian, đang nuối tiếc thời trai trẻ tự do tung cánh, đang sắp bị cánh cửa tốt nghiệp đe dọa giam cầm, trong một nhà tù mới kiên cố hơn. Hay chăng thực ra thằng bạn tôi từ trước nay vốn chỉ giữ mối quan hệ đó để tránh cảnh cô đơn đi học như tôi, nay sắp sửa làm một BS nam trẻ, đã thấy được nhiều cơ hội hơn rồi. Thậm chí đơn giản hơn, với một người đàn ông trưởng thành, cô bé này không còn đủ hấp dẫn nữa!
Dù thế nào thì thế, để một cô gái quen 4 năm trời chờ trong vô vọng là thiếu nhân đạo vô cùng. Cái thời đại có ngàn triệu cách liên lạc với nhau, lí do duy nhất chỉ có thể là chưa muốn nói thẳng. Điều đó cho thấy, một lần nữa, chia tay thẳng thừng là một cách ứng xử rất đàng hoàng!

Cô chim non bị ướt.

















"
Tell it to her straight, she can take the truth
Don't lead her on and on and leave her confused
Anyone would rather be alone than be used
Don't sit and think you'll hurt her feelings
She only wants to know just what the deal is
Next time beware of who's heart your breaking
U gotta get what's comin' to u
For all the bad, bad things u do to your

Lady, treat her like a lady
You'll make a good girl crazy
If u don't treat her like a lady."

Đối xử với nàng như phụ nữ!
Con người ai sinh ra cũng có những quyền cơ bản, phụ nữ cũng vậy, dù đôi khi không thể chịu nổi họ. Nhưng dù làm việc gì, ở cương vị nào, thân phận ra sau...những lỗi lầm cơ bản của họ xuất phát từ những trách nhiệm cao cả mà giới nữ phải gánh vác. Họ thiên bẩm là những người giữ tổ, những kẻ sinh con...tự nhiên đã buộc họ phải níu giữ cho mình nhiều thứ, phải ích kỷ phải tủn mủn... để đảm bảo sự sinh tồn vô cùng cần thiết cho thế hệ sau. Họ không hoàn hảo, nhưng một người đàn ông cô đơn cũng như vậy. Họ có thể là ánh trăng lúc 18t, có thể quá phù phiếm lúc 25, sau đó lại trông như một cô gà mái, về già lại thành ra một bà đồng... nhưng họ là nguồn sống mà giống loài không ai có thể phủ nhận được, là nơi che chở nguyên thủy nhất với bất cứ sinh linh nào, từ một gã đàn ông thành đạt đến một tên lãng tử lang thang. Làm sao lại có thể đối xử tệ với những người như thế?! Dầu tận trong lòng, mối bất hòa với nữ giới của tôi là sâu sắc, nhưng  tình yêu của tôi cũng như vậy, đồng thời.
Mẹ tôi.

Thứ Năm, tháng 5 30, 2013

THƯƠNG ... XE.


Lắm mưa nhiều nắng hôm nay
Tối về mới biết xe đầy nước mưa.
Xe già mỏi lắm hay chưa?
Cố lên chỉ có vài tuần nữa thôi.
Sau này có chỗ làm rồi
Xe mày cũng được vô trong bãi nằm.

Thảm thật, đời sinh viên cũng chỉ có mỗi chiếc xe của ba để lại để thương thôi!!!
Ngủ mai đi thi rồi! Trực thế này chả ôn gì đc!

Thứ Bảy, tháng 4 27, 2013

Hai kiểu con nít!

Sau khi đi hô hấp, một ngày khám cỡ mười mấy hai chục đứa con nít, mình thấy có thể phân ra hai loại, cũng là cách phản ứng của người ta trước hiện thực.



Loại đầu tiên là loại "Tăng trương lực"; tức là dùng hết sức xoay sở, phản ứng, chống cự. Loại này đa phần là những nhóc khá khỏe mạnh, sinh đủ tháng, cân nặng lúc sinh cũng dữ dằn, bú mớm cũng lắm... chẳng may sa cơ bị bệnh. Do bình sinh đã có thói quen phản ứng mạnh nên sức ảnh hưởng của chúng cũng lớn, thường mới ho mấy tiếng là có mấy người bự con xung quanh đã lon ton chuẩn bị bao bì khăn giấy nhằm dọn dẹp bãi ói, mà càng chuẩn bị mấy nhóc lại càng được cỗ vũ ói tợn; hay đổ mồ hôi ba má cũng lo muốn bs phải cho thuốc cho hết (có thuốc đó chắc mình uống đầu tiên rồi!)... Mấy nhóc này thường không lưu lại lâu.

Loại thứ hai là "Thả lỏng". Trong phòng bệnh thế nào cũng có mấy đứa loại này, thường thường đều được bầu làm trưởng, phó phòng hết cả, do thâm niên bệnh viện khó ai bì kịp. Có đứa rời phòng dưỡng nhi ở khoa sản là đã nội trú các khoa nhi, lâu lâu được về nhà mấy hôm lại thấy bức rức quấy khóc, bế trở lại bệnh viện, đặt vô cái giường bệnh nặng lại thấy vui vẻ, chơi đùa khoan khoái! Đó là những nhóc đa phần trước khi sinh đã có một thân thế đặc biệt, nếu không vì mẹ không có điều kiện tầm soát tiền thai thì cũng là do người mẹ nhân hậu quyết giữ lại đứa con với những điều đặc biệt được báo trước. Còn lại phần nhiều là mấy nhóc thiếu tháng, nhẹ cân, hay không có tâm hồn ăn uống cho lắm. Mấy đứa loại này thường dáng dấp khẳng khiu, mỏng mảnh, nhìn qua trông ra dáng nhà thơ, họa sĩ gì đó chứ không được tay chân từng ngấn như mấy đứa trong quảng cáo sữa. Do thể chất không được thể thao cho lắm, mấy nhóc này thường không mất sức cho các hoạt động làm tình làm tội người xung quanh như khóc, la, giãy giụa... mà dồn hầu hết năng lượng để yên lặng nhìn ngắm xung quanh. Loại này thoạt trông rất thiệt thòi, ít tiếng nói, nhưng thực chất sử dụng mắt để đối thoại khá nhiều (loại trên chỉ vừa thấy bóng áo trắng là tịt mắt nhăn răng khóc từ đầu buổi đến cuối buổi rồi).

Thực ra, các phản ứng mạnh về mặt tự nhiên hợp lý và thích hợp hơn cho sinh tồn. Tuy nhiên với một chút liên tưởng, các kiểu phản ứng này lại mang những ý nghĩa khác với thế giới trưởng thành: với bản chất sinh học của mình, dù đã khoác rất nhiều kiểu trang phục, sống trong rất nhiều giai đoạn khác nhau, kì thực con người đã đạt được hầu hết những thành tựu cho mình bằng cách phản ứng mạnh, "tăng trương lực". Người ta luôn phải tính toán, xoay sở, thực hiện những nhu cầu của mình một cách không có giới hạn. Sau rất nhiều thời đại, khi người ta nhận thấy tất cả thành tựu đó, tất cả sự phát triển đó, lại dẫn đến những vấn đề khác, những nhu cầu bức thiết khác, người ta lại cho rằng cách giải quyết duy nhất là tiếp tục phản ứng mạnh mẽ hơn nữa. Đứa bé (một giai đoạn sơ khai thể hiện bản chất sinh học của con người) luôn phải la khóc, quẫy đạp, gồng cứng... dù kết cục nó vẫn phải khám bệnh, vẫn phải bị tiêm thuốc. Hết thế hệ này đến thế hệ khác, con người vẫn phải dẫm lên lại những sai lầm xưa cũ, theo những cách mới hơn. Đất nước này phạm phải những sai lầm của các nước đi trước, một cách hiển nhiên đến không thắc mắc được. Rất nhiều người đã chấp nhận rằng đó là một sự thật, có thể là một chân lý.

Nhưng con người biết gì về chân lý cơ chứ, con người còn không kiểm soát nổi cuộc sống của mình. Thực tế, có thể con người không hề có khả năng đó nữa. Con người quá choáng ngợp trước sự phát triển của riêng mình, không hề biết tất cả có thể chỉ là một phần trong một tiến trình tất yếu, nếu như vậy, kết quả của nó đâu còn là do phản ứng của con người, dù nó có mạnh mẽ đến đâu.

Mới mấy năm làm kẻ học việc trong ngành y, tôi đã có cảm tưởng lờ mờ rằng thực chất có quá nhiều khía cạnh con người không thể kiểm soát nổi. Người ta tin rằng nếu biết được tất cả cơ chế, kết quả thực sự sẽ là điều dự đoán được. Nhưng đến lúc ấy vẫn có những yếu tố khác làm kết quả thay đổi. Cái gì đó giống "Butterfly effect" hơn là một hệ thống hoàn chỉnh chính xác. Và người ta lại đang nghiên cứu thuyết hỗn mang (Chaos theory).
Tuy nhiên, cũng như phân loại trên, càng cố gắng nghiên cứu, tìm hiểu... con người hình như lại càng vướng vào các vòng luẩn quẩn của sự phản ứng quá mức. Càng lúc chúng ta càng có vẻ như sắp tìm thấy sự thật, nhưng đó trông cũng rất hư vô.

Nhiều người sẽ phản đối sự thiếu thực tế của các liên tưởng trên, vì nếu không cố gắng, chẳng lẽ chỉ còn cách buông xuôi?! Thực ra tên gọi "thả lỏng" đã bác bỏ ý nghĩa đó. Cũng giống như các đứa bé thiệt thòi hơn, chúng không hề buông xuôi, bởi lẽ với các khiếm khuyết mà chúng mang, còn tồn tại đã minh chứng có một sức đấu tranh không thể phủ nhận được rồi. Liên tưởng ở đây tập trung vào phần phù hợp của các cố gắng đó với một thực tại khách quan, thứ thực tế chính mấy đứa nhóc không có khả năng hiểu hết được. Cụ thể hơn, đó không phải là một cách hiểu, nhận thức ở đây được quyết định bằng cảm nhận ( hoặc một khả năng trừu tượng hơn, cái mà chúng ta chưa khai phá được!?) Tôi nhớ cảm giác khi khám đứa nhóc khẳng khiu ấy, nó hoàn toàn không biết sẽ bị đau hay không, nhưng mặc cho mấy đứa bé to khỏe la khóc xung quanh, nó lại chọn cách nhìn tôi chăm chú.

 Cũng như thuyết hỗn mang đang ngày càng đi đến chiều hướng kết luận con người chẳng có khả năng dự đoán kết quả gì, cách phản ứng "thả lỏng" của mấy đứa nhóc đã cho tôi thấy rằng con người vẫn có thể lựa chọn, trong từng khoảnh khắc nhỏ mà mình tồn tại. Mặc cho kết quả có trở nên như thế nào, ít ra ta cũng có một đơn vị nhỏ thực sự trong tầm tay, nếu lựa chọn của ta đủ tự do và trong sáng.

Thứ Hai, tháng 3 11, 2013

Kể chuyện chút chơi!


Tối qua tình cờ xem thời sự, giống như lúc ở nhà. Từ nhỏ, giờ ăn trưa ăn chiều cũng là khung giờ tin tức, tin tức chính thống từ đài VTV1. Cho nên tối qua là một trong những lần hiếm từ ngày vào SG đi học, ngồi xem thời sự đúng giờ. Xem xong thấy buồn, ngày còn nhỏ xem thì thấy chán, lớn thêm chút thì thấy là lạ, thời ngót ngét cửa ĐH thì như phần lớn thanh thiếu niên, chả thèm quan tâm nữa...nhưng bây giờ thì thấy buồn.

Buồn, không phải vì có gì lạ.
Buồn vì không có gì lạ cả.
Bao nhiêu năm đó, tôi vẫn nghe những giọng điệu quen thuộc ấy, như có ai đó đã xuất bản một cuốn văn mẫu mang tầm Textbook cho đài truyền hình. Nhưng người ngồi trước tivi giờ là một cậu sv sắp ra trường, cậu ta không còn thời gian để mong chờ một cái gì đó lớn lao hơn được nữa. Cậu ta sắp phải hoàn toàn chấp nhận, hoặc hoàn toàn phản kháng với cái hệ thống đang chờ sẵn rồi!

Biết sao được, con người là một sản phẩm trực tiếp của thời đại mà.
Lo quá, mình lớn lên chừng ấy năm, nghe nhìn hấp thụ cũng nhiều, những cái cơ bản cũng đã gần hoàn thiện...có khi nào mình trở thành một sản phẩm lỗi rồi chăng?!

Hay thử kể một câu chuyện cười xem, xem đầu óc mình đã thành bột mì chưa nhỉ!

Chuyện thường bắt đầu thế này: "Xưa kia có một vương quốc nọ..." Ồ cũng may mà mình xem film cũng lắm, nên không bị thâm nhiễm "Ngày xửa ngày xưa..." một dấu hiệu giảm nhẹ cho bệnh chăng?!

"Xưa kia có một vương quốc nọ, với nhiều rừng núi bạt ngàn, sông ngòi phong phú, phì nhiêu, thần dân chăm chỉ, chịu khó lại lanh lợi, sáng tạo trong lao động. Mặc dù vậy, lịch sử của vương quốc này lại bị che mờ bởi ngọn lửa chiến tranh hết năm này qua năm khác. Trong bối cảnh đó, người giỏi đánh trận nhất trở thành vua. Sự quyết tâm, tàn bạo của ông nơi chiến trường cuối cùng cũng mang hòa bình về cho Đất nước. Nhưng bóng ma chiến tranh triền miên vẫn không buông tha cho linh hồn của xứ sở này. Trong thời bình, đức vua như bị đầu độc; ông vẫn cai trị thần dân của mình như đang trong một cuộc chiến, và coi mọi mối bang giao là kẻ thù cho ngai vàng của mình. Khi thần dân muốn mở cửa giao thương, vị vua vung thanh kiếm và nói rằng ai đã giành sự thanh bình này cho họ. Cuối cùng, sự tàn bạo của đức vua đã dẹp yên vương quốc, nhưng nhu cầu đổi thay của nó vẫn lớn lên từng ngày, âm thầm cuộn chặt trong lớp vỏ mong manh của sự độc đoán, hà khắt.
Một ngày nọ, khoan khoái với sự yên ổn mình tạo được, vị vua ngồi nghe các quần thần về sự khoan dung, cảm hóa làm nên một vị vua vĩ đại. Đức vua thân chinh đến thăm các nhà ngục tăm tối, đáng sợ nhất của mình, những nơi được dựng lên với mục đích xóa sổ bất cứ người dân thường nào tìm kiếm những điều đức vua hằng kinh sợ: tự do và công minh.
Đức vua ve vuốt chuôi kiếm, đưa mắt tự phụ qua các khuôn mặt khốn khổ quỳ trước mặt ngài, chúng đều là tử tù chờ ngày hành quyết.
- Ta và các ngươi, chúng ta giống nhau một điểm. Chúng ta đều muốn thay đổi một điều gì đó. Ta muốn là một đức vua khoan dung hơn. Các người muốn là những con dân tốt hơn, trung thành hơn. Hôm nay, ta sẽ bắt đầu điều ấy, ta sẽ tha tội chết cho các ngươi, các ngươi sẽ phục vụ ta, sẽ đến những miền đất chưa từng ai đến, mở mang nó, cải tạo nó...làm cho đế chế của ta trở nên hùng mạnh. Các ngươi thấy sao?!
Nhất loạt những cái đầu khùm núm sợ sệt đều nói, gãy gọn như một bài tập
- Đức vua anh minh!
Nhưng vị vua khó tính không mỉm cười. Ông nhận ra một tên tử tù chỉ cuối mặt không nới lời nào, quá ít cho một kẻ có thể chết nay mai.
- Nhà người, kẻ đáng thương kia, hãy nói lên điều mình muốn!
Tên tử tù nhè nhẹ ngẩng đầu lên, thều thào sau những hơi thở gấp:
- Tôi bị bắt mà không biết tội của mình, không được xét xử, bị tra tấn, hành hạ rồi đem ra tử hình. Người thân của tôi, không biết tôi đi đâu; dân làng tôi, họ sẽ nói tôi làm điều sai trái. Nhưng tôi biết mình chẳng làm gì sai, Ngài - đức vua đáng kính, ngài định giết tôi chẳng vì cái gì, rồi cứu tôi để đi đày cho đến chết. Ngài không anh minh, thậm chí ngài chẳng đáng để ngồi trên ngai vàng! Tôi nguyền rủa ngài, dù còn sống hay đã chết.
Đức vua đỏ mặt tía tai, vung thanh gươm lên sáng loáng:
- Kẻ khốn kiếp đáng thương kia, ngươi dám xấc láo với ta như thế? Ta đã mang lại sự sống cho cha mẹ ngươi, cho ngươi, cho dân làng của ngươi. Mạng sống của các người là của ta, linh hồn của các ngươi thì nên hiểu điều đó. Ta sẽ treo ngươi lên cột cao nhất, ngươi sẽ chết dần chết mòn, còn người dân sẽ hiểu cái giá phải trả cho một kẻ suy thoái, bệnh hoạn, hỗn xược như ngươi...
Đức vua còn nói rất nhiều lời lẽ tuyệt vời khác nữa, nhưng phần lớn tù nhân ở nơi tăm tối ấy đang để tâm tới tiếng thét đau đớn, hận thù của tử tù dũng cảm kia!

"Khoan dung ư...? Khoan dung sẽ nuôi dưỡng những kẻ thù của dân tộc này, nuôi dưỡng những kẻ biến thái dị hợm. Chúng là ai nếu không có ta chứ?! Lòng biết ơn của chúng thế ư?! Cuộc sống bây giờ không quá tốt cho chúng ư?! Lũ vô ơn đáng thương hại, không khoan dung nữa, không một lần nào!""

Vương quốc nọ vẫn yên bình, theo nghĩa là chẳng có thần dân khốn khổ nào dám đòi hỏi điều gì đó, cho đến khi nào, tôi cũng không dám chắc được. Nhưng tôi vừa phát hiện ra tôi hoàn toàn không biết kể chuyện cười!
Có thể nó buồn cười với tôi!

This Day In History

Did you know?