Thứ Bảy, tháng 11 17, 2012

TRƯỜNG ĐỜI.

Câu chuyện này tôi nghe trong dịp về thăm nhà ngay sau khi thi LS vừa rồi. Về nhà thì được nghe nhiều chuyện lắm, nhưng chuyện này đáng được kể hơn, vì mang tính hình tượng, và hết sức buồn cười.

Nhà cô tôi được tặng một con mèo giống ngoại, không rõ được nhập về hay được lai ở VN, nhưng nói chung là nó được tạo ra bởi những nhu cầu rất thành thị, nghĩa là thiếu tự nhiên và mâu thuẫn về đặc tính.
Bề ngoài của chú dễ làm xiêu lòng những người mê thú cưng: bộ lông đen mun đầy bí ẩn, khuôn mặt uy quyền với đôi mắt vàng cam sáng rực tô điểm bởi hốc mắt sâu khiến ánh nhìn trở nên cực kì nghiêm trọng, đi kèm những đốm trắng bố trí đúng mực và bộ ria lượm thượm cầu kì ... Những đặc điểm nhận diện đó ngay lập tức khiến ta có cảm giác nó là một nhà quý tộc, hay một vị tướng thời Victoria luôn ngạo nghễ; đồng thời khiến cho hết thảy những chú mèo VN sính ngoại (cả mèo nhà và mèo đường) ngay tức khắc cho rằng gã bóng bẩy này cực kì đáng gờm.
Không nghĩ thế sao được, vì bên cạnh vẻ ngoài "thiên" phú ấy (có vẻ là sp của lai giống có chủ ý hơn) người ta còn khéo ướm vào chú hết thảy tiêu chuẩn rất sang trọng, cứ như thêm sự thừa nhận đề phòng bất cứ kẻ lạc hậu đui mù nào. Chú ta có hẳn một bồn cát riêng để vệ sinh cá nhân nhé, có thức ăn tổng hợp riêng nhé (đồ ăn Việt ko hợp khẩu vị?!), và sống chết cũng không thèm kêu "meo meo..." lần nào (trước giờ có thấy người Tây học tiếng Ta bao giờ).

Phần đáng gờm chưa phải là tất cả, là một con thú cưng thiên bẩm, chú mèo này cực kì hiền, điều đó khiến cho chú ta bắt đầu thiếu tự nhiên. Chẳng ai nghĩ một ánh mắt trừng trừng như vậy lại che dấu một sự thực là gã này chẳng làm hại ai đc. Nhưng ta sẽ hết bất ngờ về điều đó sau một hồi tiếp xúc thân mật. Chú ta thuộc loại to xác, nhưng so với những con mèo giản dị xung quanh, chú lại xếp vào hàng nhẹ cân (bây giờ người cũng chỉ muốn vậy) lý do đơn giản là cái áo khoác quyền quý trên người làm cho chú ta luôn bề thế hơn hiện thực, và thăm khám bằng tay còn phát giác ra bộ xương anh chàng còn khá mỏng manh nữa. Bên cạnh những thiệt thòi bẩm sinh đó, chú còn chịu một bất lợi chiến lược : tứ chi xinh xắn của chú chẳng có lấy cái móng nào!
Thế là xong một hình tượng. Và xong luôn cái lệ "xem tướng bắt vận" của phương Đông. Đường đường là một chàng mèo bề ngoài nam tính, uy nghi mà mỗi lần đùa giỡn chỉ biết nhảy ra cho đối phương phát hoảng xong chả làm gì tiếp đc, không nhe răng, không hầm hè, không giương vuốt...làm sao nó sống ngoài sự bảo bọc được nhỉ, sẽ đi tong ngay cú cào xã giao đầu tiên mất (tôi nhớ lại lần nựng mèo hoang gần đây của mình).

Nhưng cuộc sống vốn là một dòng chảy trắc trở, nhất là cuộc sống ngay trong chợ lớn.
Một ngày nọ, chú mèo quý tộc lạc loài đang tận hưởng cuộc đời yên ả của mình ở sân sau; chú tình cờ đi sang sân nhà hàng xóm (địa hình trong xóm khá phức tạp). Chuyến công du đường hoàng của chú bị phát giác, và trước khi chú kịp công khai danh tính sang trọng của mình, bề ngoài đáng gờm đã hại chú: Sợ hãi trước con mèo lạ có hình dáng dữ dằn, người ta dùng chổi tấn công chú! Hẳn nhiên là điều đó đã hủy hoại một ngày yên ả thanh bình, bắt chú phải động chân động tay thi triển thân pháp mèo mới thoát được. Nhưng nó còn buộc chú phải đối mặt với những ngày đầy nghịch cảnh trước mắt, vì sau khi bị đánh bật khỏi cuộc đời kín cổng cao tường, chú chẳng tài nào tìm được đường về nữa!
Cả nhà thương tiếc cho chú mèo đẹp đẽ tội nghiệp, đã vội khóc thương cho những ngày đói rét vất vưởng lấm lem ngoài chợ. Lo không hiểu chú kiếm đâu ra thức ăn tổng hợp, hay tìm được một góc riêng tư để vệ sinh cá nhân, hay làm thế nào những con mèo khác giúp đỡ chú, khi mà chưa thấy chú meo meo lần nào...
Nhưng quả là ai cũng đủ sức mạnh để chịu đựng nỗi đau kẻ khác. Những ngày gian khó của chú vẫn tiếp tục, trong khi những ngày thường nhật lại dần trở lại với những người thương nhớ chú rồi. Ai cũng chấp nhận rằng sẽ chẳng bao giờ gặp chú nữa, và nhắc đến chú như một gã quý tộc sa cơ, mặc dù đang trong thời đại TBCN, nhưng đôi khi cũng có những trường hợp như thế thật.

Khi mọi hy vọng đã tắt, cuộc sống bỗng trở lại với vai trò của một đạo diễn điện ảnh, mà điện ảnh không để cho nhân vật chính kết thúc cuộc đời đau buồn thế được.
Nửa tháng sau, phải tính theo tuổi mèo mới thấy dằng dặc được, hay phải bỏ nhà đi bụi không xu dính túi, may ra mới thông cảm được; trong chợ ồn ào, người ta kháo nhau đi xem một con mèo lạ đi hoang. Tin đó chẳng mấy chốc tới tai gia đình cô tôi, vậy là vẻ ngoài hấp dẫn của chú đến lần này đã cho thấy sự đặc biệt của mình.
Gã quý tộc về nhà, lấy lại thân phận, cuộc đời ấm êm cũ. Nhưng điều mọi người nhớ đến chú không chỉ đơn thuần là tồn tại giữa chốn khắt nghiệt dù mang trên người chừng ấy những thiệt thòi; mà còn là khả năng học hỏi thích nghi của một kẻ vốn có mọi thứ phải thích hợp với mình. Sau khi về nhà, chú không đòi ăn thức ăn tổng hợp nữa mà chén ngon lành cơm cá bình dân. Mọi người ngạc nhiên nghe chú kêu meo meo với những con còn lại trong nhà. Đặc biệt hơn cả là giờ đây phải canh chừng nhà quý tộc cẩn thận, vì khi không để ý, gã có thể ... tha mất một con cá mới đem từ chợ về, thật là tao nhã!

Bất cứ người nào vội coi thường chú mèo ngoại này, cho rằng chú chỉ là công tử bột, giờ cũng phải nể nang phần nào. Những người cho rằng nhu cầu ích kỉ của con người đang làm thế giới tự nhiên lệch lạc, cũng phải ngạc nhiên trước những khả năng còn sót lại này. Tuy nhiên, tôi tự hỏi không hiểu con người phải trang bị những nền tảng gì, để sau quá trình lăn lộn trường đời ấy, vẫn không mất hết đi những điều hệ trọng. Nếu không, sao ta tìm ra điểm khác biệt, hay nhận ra khi nào đã bước qua ranh giới, và chẳng thể quay về.

Thứ Hai, tháng 10 01, 2012

Mưa tan tầm (Bài mưa số 7)

(Nội Y6 đợt đầu, sáng chiều tất tả dưới những cơn mưa)


Mưa qua phố đông
Đi về tấp nập
Người đem theo những
Vấn vương trong lòng

Mấy ai về nhà
Chiều mưa lạnh giá
Được bữa cơm ta
Tiếng cười nức nở

Mấy bác xe ôm
Mọi khi ngày nắng
Đôi cọc đôi đồng
Đội mưa hy vọng

Bệnh viện vẫn đông
Dù mưa dù nắng
Chiếu manh đất trống
Dù theo làm trần

Đôi bữa cơm phần
Có làm khoẻ lại
Hay mưa lạnh lẽo
Nhớ nhà đìu hiu

Phố mưa ban chiều
Về nhà lướt thướt
Xa gần chỉ ước 
Sức khoẻ còn nhiều!

Mấy tuần này mà bệnh thì....

Thứ Tư, tháng 9 05, 2012

Festival Khinh khí cầu Bình Thuận lần I






Tiếng tăm lễ hội tưng bừng
Khí cầu Bình Thuận bốn phương tụ về
Sớm nay dẫu lạnh tái tê
Gọn gàng ta cũng mê mê đi tìm.

Người xem đôi chút ồn ào
Thôi thì cũng cảnh lao nhao ngày thường
Gió to vốn chuyện địa phương
Nương mình đồi cát biển thương mặn mòi
Du lịch nhờ ấy lên ngôi
Hôm nay mới mở hội bay xa gần
Đinh ninh danh tiếng bội phần
Kinh doanh resort phủ dần cảnh quang.


Chuyên gia mười mấy đoàn bay
Cần cù bơm khí thổi ngay từ đầu
Khí cầu tròn mấy phần đâu
Lờ đờ mặt đất gió đưa lặt lè
Chẳng im lấy một phút he
Lửa phun thì cháy lỗ xa lỗ gần;
Cái to bơm đến mệt đần
"Con voi" nằm đống không căng được vòi
Đôi khi cũng có cái coi
Đám đông hồ hởi khí cầu cũng bay
Lưng chừng mười mấy mét cao
Gió đưa "hắn" biến sang bên kia đồi
Buổi sáng chỉ ba chiếc thôi
Chỉ trong khoảnh khắc, rong chơi trên trời
Người xem đôi chỗ rối bời
Khi nào cả bọn đã nằm biển khơi!?
Cuối cùng hôm ấy trò chơi
Chỉ toàn một đám dù đơn lượn lờ
Trẻ con đứng tiếc ngẩn ngơ
Tự do bay lượn giấc mơ chưa thành.

Dù sao thấu hiểu sự cơ
Am tường khí hậu đâu ra cảnh này
Trời Tây gió nhẹ lơ thơ
Khí cầu đứng sững trơ trơ đầy trời.

Khách tìm đến cuộc vui chơi
Sầu lòng đổ cả vào anh đưa đoàn
Thường ngày đã lắm tính toan
Đi chơi họ cũng véo von đôi phần
Còn tôi chẳng chút bần thần
Ven đường đâu thiếu phong trần để chơi...

 


Thứ Tư, tháng 8 22, 2012

Chuyện mưa! (Bài mưa số 6)

Có cô trời mưa diện váy đầm
Tung tăng giữa tiết trời lâm râm
Giày cô xinh xắn mà cao quá
Ngã chỏng nằm chơ dưới mưa dầm.

Đỡ dậy cô than ngày hôm nay
Phải gió gì đây chẳng ai hay
Diện áo ngay khi trời nổi gió
Giờ ngã lăn quay giữa sân này.


Cô ơi may rủi chỉ như mây
Rủi ghi tấc dạ, được không hay
Người thay áo đẹp đi chơi tối
Lắm kẻ đói lạnh dưới mưa này.

Ngày đi để lại màn mưa rơi
Những nỗi chờ trông để lâu đời
Hết mùa mưa này mùa mưa khác
Bao giờ mong ước được đầy vơi?!

Thứ Hai, tháng 8 06, 2012

Năm năm - Thể lực bị thử thách!

Sau hai ngày vật vã với những triệu chứng nhiễm độc nhiễm trùng thức ăn; tối nay tôi đã đủ sức pha nước tắm, ăn ít trái cây, hy vọng sau một đêm dài, sức khỏe quý báu sẽ trở lại, và cùng tôi phiêu lưu trong thành phố nguy hiểm này!

Theo lời các đàn anh kể lại, năm 5 tại ĐHYD tp HCM là một năm hiếm hoi người ta rảnh rỗi (sau này tôi nhận ra với những kẻ không bình thường như mình thì học hỏi từ người đi trước đôi khi không phù hợp lắm!). Đầu năm, tôi háo hức tham gia vào giải bóng đá khối (đc coi như giải cuối đời sv) sau một mùa hè tập luyện rõ điều độ. Cũng do sau khi đi lâm sàng nội tiết Y4, tôi dần nhận ra triệu chứng đổ mồ hôi nhiều của mình là không bình thường, hè đó, tôi tập luyện trong một câu lạc bộ có máy điều hòa, thành tích nâng cao một cách không tưởng làm tôi quyết định thuốc kháng giao cảm mới là chiến thuật quyết định tới thành công của tôi trong các môn thể thao, chứ không phải luyện tập cật lực! Vào giải, tôi dùng nửa viên propranolol 20mg trước trận đấu, quả thật thời gian thi đấu trên sân của tôi kéo dài hơn nhiều so với thời cứ 5ph phải ra sân thở, nhưng điều kì lạ là những gì tôi thể hiện cứ như một gã vụng về! Sau lần đó, dù ngổn ngang bực dọc, tôi đành khoanh tay chấp nhận cái mác chơi banh dở không thể chối cãi được.
Cũng trong thời gian diễn ra giải này, đúng vào tuần chuẩn bị thi thực hành Nhiễm, tôi lăn quay ra sốt siêu vi 3 ngày trời, đi lâm sàng còn được các anh chị làm dấu dây thắt xem có sốt xuất huyết không. Vậy mà chiều ngày thi lâm sàng xong, tôi háo hức đi đá bóng trận cuối, cũng là lần đầu tiên tôi biết cảm giác choáng váng thoáng qua khi tăng tốc đột ngột (đến giờ tôi vẫn không giải thích được đó là do sức khỏe chưa hồi phục, hay là do propranolol!), đó lại là một trận đấu đáng quên nữa!
Nhẩm tính với quota nhiều năm trước, hẳn đợt sốt đầu năm này sẽ đem lại một năm yên ổn về sức khỏe, tôi đã rất vui vẻ. Đến giờ phút này, tôi biết mình đã sai lầm tai hại. Tôi có những đợt sốt đều đặn suốt hai học kì, có những đợt làm mất của tôi 4kg, có đợt làm tôi thấy những kì thi liên hồi không có chút dự phòng nào của trường là tàn nhẫn, dẫu sao sv y đâu phải vận động viên cơ chứ!
Một lần đi dạo cùng ba ngoài bờ biển, khám phá những vật kì thú có thể xuất hiện nơi bãi cát, câu chuyện trở nên nghiêm trọng khi ba tôi thấy những giọt mồ hôi bám đầy trên cặp kính cận, làm tôi trở nên nặng nhọc và mệt mỏi: "Học y làm gì nếu bệnh mình chữa cũng ko nổi!"
"Không thể chữa được cơ địa của mình ba ah"
"Hồi xưa con đâu có thế này."
"Có lẽ cơ địa không phải lúc nào cũng bộc lộ giống như nhau, có thể ngày xưa con chưa học y và ở cái thành phố buổi trưa 34độ!"
Không có bạn gái, sống khép kín và ít đi chơi ngoài đường, trong thời gian đi học, ngoài việc ở trong các giảng đường ngột ngạt (đáng sợ nhất là GĐ Nguyễn Tri Phương, hy vọng sẽ ko phải quay lại đó vào năm 6) tôi dành thời gian cho thể thao, thậm chí vào một số thời điểm nhất định, thể thao còn lấn át cả việc học ở giảng đường. Tôi đá bóng lại vào cuối năm, đá chơi thôi, để rồi nhận ra bằng cảm giác của bản thân, propranolol thậm chí làm các phản xạ, vận động chủ ý của tôi trì trệ hơn hẳn. Khi tôi thấy những người bạn (chỉ trên sân bóng) hục hặc với kết quả không tốt, tôi bỗng nhớ lại một câu nói đùa "Di truyền là cho bạn tình yêu âm nhạc đồng thời với một giọng hát tồi tệ". Người ta thường rao giảng các bài học về sự tự hài lòng, rằng được sinh ra với đầy đủ các bộ phận, hay thậm chí chỉ đc sinh ra đã là diễm phúc lớn. Nhưng quả thực, con người luôn có những khao khát vượt lên trên những nguyên liệu được trao tặng, khi ta ốm, ta chỉ chờ mong ngày cơ thể bình thường, khi cơ thể bình thường, ta lại mong có thể chạy nhảy và bơi lội, khi bơi một thời gian, ta không muốn bị những người ở đường bơi khác bỏ xa hàng mét, dù họ là hội viên lâu năm của CLB bơi...con người không được lập trình để chấp nhận hoàn toàn hiện tại đó!
Vào lúc ấy, tôi chỉ thấy thêm nghi hoặc vào thứ người ta hay gọi là Tình Yêu, trong một thế giới đầy khiếm khuyết, điều đó chỉ có thể đem đến thêm nhiều trớ trêu, đau buồn, cho bạn hay cho thế hệ sau của bạn.
Vào môn thi cuối, tôi đánh các câu trắc nghiệm với mắt trái của mình, mắt phải lúc đó giàn giụa nước mắt, không mở lên nổi. Mà mắt trái ko phải là tốt, từng một thời mẹ tôi chau mày khi nó tăng độ cận đều đặn hàng năm, với một cậu bé chưa phải học hành gì nhiều. Trong lúc băng kín vết trày giác mạc mắt Phải, tôi lờ mờ nhớ lại quãng đời đeo kính dài dằng dặc của mình, nhớ lại cảm giác sờ lên đôi mắt ngày càng lồi ra, nhớ lại những lời than vãn của mẹ...tôi chỉ vừa mới biết trục nhãn cầu dài ra là hậu quả của cận thị nặng lâu năm, còn cơ chế thì người thầy nổi tiếng của bộ môn không cho biết (hẳn nhiên với thái độ của thầy, cùng sự nổi tiếng không gắn nhiều đến khoa học của thầy) tôi đành mạn phép cho rằng hẳn biết thêm điều đó không giúp gì thêm cho nghề nghiệp của thầy cả; thảo nào bv Mắt là bv khó vào đến thế được.


Đã rất lâu rồi tôi mới tự cho mình viết ra những vấn đề cá nhân như vậy, dù sao tôi cũng có thể an ủi rằng tôi đang ốm, bị hành hạ bởi kí ức từ các quán ăn buổi tiệc sang trọng ở SG, giờ thì đến cả điều đó cũng làm tôi cảm thấy nguy hiểm, sau phần bảo thủ trong tôi lại cho rằng một con người chỉ thực sự thành công khi sống tốt trên quê hương mình nhỉ?!
Có lẽ đó là mâu thuẫn mới nhất tôi vừa thêm vào nội tâm hỗn loạn của mình.
Và nó càng làm cho tương lai của tôi mơ hồ thêm một ít...

Thứ Tư, tháng 7 18, 2012

Tâm Thần và Điện Ảnh.

Học Tâm thần có 2 cái lợi, cái lợi đầu tiên là cái quan trọng nhất, không phải là điểm số (ai đi thi sẽ hiểu); học xong mới thấy hầu như con người chỉ lo lắng cho phần "thể xác", trong khi phần “tâm hồn” của mình lại tương đối bị lãng quên! Người ta dựa hoàn toàn vào tri giác, nhận thức để cảm nhận Thế giới, để hiểu biết chính mình…mà đâu ngờ đến cả những khía cạnh cơ bản như thế cũng có thể sai lầm, tệ hơn là lệch lạc, méo mó. Thế nên, sau khi học, từ giờ cũng biết kiềm chế hơn khi tức tối, biết nghĩ lại khi thấy mình tiêu cực…

Cái lợi thứ hai, thú vị hơn, xuất phát ngay trong quá trình học. Khi nghĩ ngợi tìm ví dụ cho cái triệu chứng, mình nhận ra hầu hết các nhân vật điện ảnh ấn tượng đều có vấn đề cả. Điểm sơ qua có thể thấy như  Bruce Wayne bị ám ảnh sợ dơi sau đó cưỡng chế làm cái gì cũng có hình dơi cả (Obsessive Compulsive Personality Disorder), kèm theo tình trạng PTSD (do chứng kiến cái chết của cha mẹ), đối thủ nổi tiếng của Batman, Joker có RL chống đối xã hội cực kì rõ (Antisocial Personality Disorder), mọi việc anh ta làm đều hướng đến minh chứng cho nền tảng hỗn mang bên trong mỗi con người, nên dù thế giới trở nên hỗn loạn và tàn bạo thế nào anh ta cũng cười được! 

Tiếp tục với đề tài người hùng, Bruce Banner (Hulk) hẳn là có các cơn Hoảng loạn rất ghê gớm, trong cơn nhiều khi biểu hiện các xung động đập phá không kiểm soát nổi! Lúc đầu có nghĩ đến RL nhân dạng phân ly, nhưng nghĩ lại thấy trải nghiệm của nhân vật này khá đồng nhất, hơn nữa có một ví dụ tuyệt vời cho rối loạn này mà mình sẽ nhắc đến sau! Những anh hùng “người” hơn như Jason Bourne cũng không tránh khỏi các vấn đề thần kinh này, anh ta hầu như chẳng nhớ gì về quá khứ, quên các thông tin quan trọng đến nỗi không định hình được chính mình, hẳn phải là một dạng Quên phân ly! Dạng nhân vật chính diện ít hành động như Eddie Morra trong Limitless cũng chẳng thể có một tâm thần khỏe mạnh, có lẽ anh ta bị Loạn thần sau lạm dụng chất NZT, đôi khi anh ta cảm nhận mình từ một góc nhìn khác, một dạng Giải thể nhân cách chăng!?

Các nhân vật phản diện bị tâm thần nhiều đến không đếm xuể, nhưng nếu không nhắc đến bác sĩ Hannibal Lecter, nhân vật đứng đầu bảng danh sách 100 nhân vật phản diện của hiệp hội điện ảnh Mỹ, xuất hiện trong không biết bao nhiêu film và sách…thì thật thiếu xót. Nhân vật này theo nguyên tác là một bác sĩ tâm thần xuất chúng, nên hẳn nhiên là mình không đủ khả năng nghĩ đến một tình trạng tâm thần đơn lẻ.


Lướt qua trên mạng thì thấy có người chẩn đoán (theo DSM-IV) là Hannibal bị TTPL thể hoang tưởng Paranoid, RL nhân cách phân liệt, RL nhân cách chống đối xã hội, và thêm vài chẩn đoán mà mình cũng ko hiểu nổi! Tuy nhiên, xét theo cái cách khơi gợi làm các hoang tưởng, ảo giác của bệnh nhân nặng lên, rồi sau đó để họ tự làm hại chính mình, có lẽ rất phù hợp với RL loạn thần chia sẻ! Bộ film nổi tiếng nhất mà vị bs này xuất hiện, hẳn nhiên là Silence of the lambs, trong đó, về mặt bệnh lý chắc chắn bs Lecter không phải cô đơn. Nhân vật chính  Clarice Starling cũng chịu những ám ảnh dai dẳng về tiếng kêu thống thiết của đàn cừu non, chính Hannibal đã làm rõ cho cô thấy quá trình điều tra vụ án cũng là một cách giải quyết nỗi đau sâu xa này. Buffalo Bill, kẻ may lớp áo mới cho cơ thể mình từ da phụ nữ có vẻ rắc rối, vì lúc học chưa nghe bệnh nào có khao khát biến đổi cơ thể mình, có lẽ đó cũng là một kiểu ám ảnh, anh ta nuôi và đặt kén một loài bướm đêm vào xác nạn nhân…một dạng gender dysphoria!?

Dẫu nhiều nhân cách rắc rối như vậy, nhưng bộ film trên vẫn chưa thể tự hào là nơi quy tụ nhiều bệnh nhân tâm thần nhất. Shutter Island do đạo diễn phim gangster lừng danh Martin Scorsese nói về cả một bệnh viện tâm thần, bệnh viện chuyên dành điều trị cho các bệnh nhân nặng nhất, cách biệt hoàn toàn khỏi xã hội trên một hòn đảo heo hút. Trong phim,  cuộc điều tra bí ẩn của một cảnh sát liên bang, người luôn bị dằn vặt bởi các ảo giác từ khi đến đảo, cuối cùng lại là một vở kịch nhận thức tâm lý hành vi các bs trong bệnh viện bày ra cho người này! Teddy Daniel trong phim hẳn là một trong những nhân vật tâm thần có tư duy tỉnh táo logic nhất, đến nổi người xem cũng không thực sự tin anh ta là bệnh nhân, dù cho mọi bằng chứng có thuyết phục thế nào đi nữa!















Liệu trạng thái tâm thần bất thường chỉ đơn thuần là một kỷ xảo thu hút của điện ảnh, hay thực ra còn thể hiện những khía cạnh phản ứng khác nhau của con người, cuối cùng làm rõ nên thân phận của họ?! Bộ ba Lord of the rings nổi tiếng sau những cảnh quay dày đặc chiến binh, những chiến trường tôn vinh những anh hùng…gây ấn tượng lâu dài nhất lại là một nhân vật “thoái hóa”, hủy hoại cuộc sống con người của mình, làm nô lệ cho sự mê hoặc phù phiếm nhất…và bị Tâm thần phân liệt! Trên đường giúp đỡ Frodo, anh ta dần hoang tưởng bị hại và liên tục tự trò chuyện, sau đó, ảo thanh mệnh lệnh (dưới dạng phần nhân cách xấu) liên tục xúi dục anh ta phản bội bạn bè mình, đúng như cách khởi đầu con đường tách biệt khỏi xã hội con người của anh ta. Sống hàng trăm năm với tình yêu mù quáng vào thứ quyền lực vô tri, anh ta đã ko còn nhớ những cảm xúc dung dị bình yên của con người:
 “And we wept, Precious, we wept to be so alone.
And we forgot the taste of bread, the sound of trees, the softness of the wind . . .
We even forgot our own name.
 (in a choking cough)
 Gollum! Gollum!”
(THE LORD OF THE RINGS: THE RETURN OF THE KING)
Làm nô lệ tuyệt vọng cho ảo giác, cuối cùng những tình cảm mong manh trong những ngày tiếp xúc với con người không đủ chữa khỏi cho tâm hồn con người này nữa, anh ta lao theo chiếc nhẫn (thứ không thể hiện một chút ma thuật thực sự nào ngoài lòng tôn thờ mù quáng của các giống loài xung quanh nó) vào dòng nham thạch; một kết cục cho sự buông thả tinh thần của con người.

Mặc dù những nhân vật điên loạn hời hợt trên truyền hình dễ làm ta ngao ngán; điện ảnh Châu Á cũng có những hình tượng cực kì sâu sắc về các lệch lạc tâm thần kinh. Thậm chí, còn thể hiện nó trong một lĩnh vực mà vốn người tỉnh táo còn chưa hiểu tường tận: tình yêu.
“Một người ta gặp gần đây, gửi tặng huynh chai rượu này.
 Nàng bảo rượu này là tà thuật, một ly sẽ quên sầu quá khứ…
…căn nguyên nỗi đau của nam nhân là ở nơi kí ức.
Không vướng bận quá khứ nữa, chẳng phải mỗi ngày đều là một khởi đầu hay sao?!”
(Ashes of time/ Đông Tà Tây Độc)
Đêm đó, chỉ một trong hai kiếm khách uống, dưới ánh lửa lập lòe, tay giang hồ vốn nổi tiếng tự do, phóng túng chỉ còn lại những mối hồ nghi không gọi tên được. Với những người xung quanh, anh ta đã mất đi trí nhớ của mình; nhưng trong màn sương kí ức đó, vẫn có những thứ không thể xóa đi. Sáng tinh mơ, Hoàng Dược Sư ra đi, khi trời còn tờ mờ, tối tăm như quá khứ của anh ta vậy. Có thể loại rượu kia không có thực, cũng có thể nhân vật này đã lạm dụng rượu đến mức bị hội chứng Korxakoff rồi! Không buồn cười như hội chứng cai mà sư phụ Tô Khấc  Nhi (Túy Quyền) gặp phải, hay tình trạng dung nạp của Thành Long trong Túy Quyền II (uống … xăng mới có tác dụng); con đường phiêu bạt của Dược Sư sau đó đầy những chuyện khóc cười, có lần anh ta bị chém gần chết, nhìn máu chảy trên tay mà buông điệu cười ngả ngớn…có lẽ từ ấy, nỗi đau trần thế đã không chạm được đến anh ta nữa rồi. Thế mới thấy mọi cảm giác của con người đều từ não mà ra cả!

Nhưng tuyệt nhiên, nỗi đau không tìm được Dược Sư trốn sau màn sương quên lãng, nó sẽ đến trú chân ở những thân phận khác xung quanh, làm bộ phim thành chuỗi những nỗi niềm tuyệt vọng của những kẻ lang bạc, ngang tàng không biết sợ.
“Hoàng Dược Sư đã từng ung dung phóng túng
Người ta dễ mến huynh nhưng cũng dễ đau lòng…”
Với đặc ân được quên quá khứ, Dược Sư đến thăm những nơi quen thuộc mơ hồ, mà thậm chí không biết bạn hay thù đang chờ đợi. Ở nhà người từng là bằng hữu thân nhất của anh ta, đáng lẽ Dược Sư đã rơi vào tình huống sinh tử một lần nữa, nếu như sự ngây ngô của anh ta và những triệu chứng bất thường của người bạn kia không xuất hiện. Sau đó, người này đã rời quê. Qua những mảng trình diễn ngôn ngữ cơ thể của người vợ (chứ ko hề qua cuộc đàm thoại) câu chuyện của họ lấp loáng đằng sau. Người chồng ra đi, có lẽ vì không chịu đựng nổi cảm giác người đầu ấp tay gối tương tư kẻ ngây ngô từng là bằng hữu, có lẽ anh ta không còn muốn nhìn thấy người vợ nữa…trở thành một kiếm khách mù! Điều đặc biệt là kiếm sĩ này vẫn ra đòn khá chính xác, anh ta chết trên đường quay lại quê nhà ngắm “Anh Đào” lần cuối trước khi mù hẳn. Mãi sau này, Âu Dương Phong mới hiểu ra, ở quê anh ta chỉ có mỗi cô vợ mới được gọi là Anh Đào! Liệu anh ta có lẫn lộn về triệu chứng cơ thể mình, hay đó chỉ là phản ứng tiêu cực vô thức trước một tình huống quá khó xử! Dù bị RL chuyển dạng hay không, anh ta cũng không bao giờ về nhà…
Lại liên quan đến Hoàng Dược Sư, có lần ở hội hoa xuân, anh ta đã bởn cợt một thiếu gia giả trang, là con gái của môt gia tộc quyền thế, hẳn cô ta (vốn là người phụ nữ rất cá tính) phải chịu đựng sự gièm pha của xã hội xưa. Người con gái giấu mình sau lớp áo nam nhi bị đánh thức trong một đêm thơ mộng, đối ẩm cùng một gã lãng du. Trong khi say, Dược Sư vuốt mặt cô và nói: “Nếu huynh có tiểu mụi, ta sẽ lấy cô ấy!” Những biến chuyển nhẹ nhàng đến như cơn gió thổi qua mặt hồ ước lệ của một thời xưa cũ, thiếu gia Mộ Dung Dương chậm rãi lượm chiếc đũa đánh rơi, rót chum rượu đầy, và dọa sẽ giết kẻ không giữ lời…Và quả Hoàng Dược Sư không giữ lời thật, cô gái trong khoảng khắc bám víu lấy con người tự nhiên của mình, chịu một trải nghiệm đau đớn, có lẽ từ lúc đó, Mộ Dung Dương và Mộ Dung Yên thực sự được hình thành. Mối quan hệ của huynh đệ tuy hai mà một này là cực kì độc lập, tác động qua lại lẫn nhau với chất xúc tác Hoàng Dược Sư, và dưới đôi mắt chứng kiến của Âu Dương Phong, gã giang hồ chuyên phục vụ cho những nhu cầu đặc biệt, mỗi lúc một cao trào hơn. Cho đến khi những mục tiêu giết chóc của nhân dạng này ảnh hưởng sống còn tới nhân dạng còn lại, thì cùng với rượu nồng và một đêm trăng ma quái, họ đã lộ diên trong quán xá của Âu Dương Phong.


“Mộ Dung Dương!”
“Ta ko phải là Mộ Dung Dương, ta là Mộ Dung Yên, con gái của gia tộc Mộ Dung. Còn ngươi?!”
Dưới ánh trăng chập choạng và quang cảnh đêm khuya hoang tàn nơi sa mạc, những lớp mặt nạ bám chặc nơi tâm hồn cô gái kia cũng bị vứt đi, hệt như khi cô vứt chén rượu cạn khô của mình, không quên kèm theo một điệu cười ma mị. Cũng trong khung cảnh ấy, cô nhận lầm cái bóng Âu Dương Phong thành người từng nửa đùa nửa thật hứa lấy cô làm vợ.
“Người biết ta là nữ giả trang nam, sao ngươi lại nói thế?!”
“Lời của kẻ say, sao có thể coi là thật!...”
Những lời tự thú của một cô gái đa nhân dạng cứ tuôn ra, chậm rãi nhưng run rẩy và đau đớn như dòng suối nhỏ băng qua sa mạc vậy, câu chuyện phức tạp lướt qua những cảnh vật in bóng im lìm trong đêm ấy, làm cho mọi thực hư đều vô nghĩa như nhau…
“Nếu ta có hỏi ngươi điều này, xin người hãy nói ngươi yêu ta nhất…”
Nói đến đó, dòng suối nhỏ bị chôn kín bấy lâu cũng không còn sức chảy, nó uể oải vặn mình tựa như biết sẽ tan biến trong cái nóng hư không.
Trong bối cảnh như vậy, câu trả lời thay của cái bóng Âu Dương Phong là một kiểu “nói dối chân thật” đủ dàn xếp mọi ma mị trong đêm.
“Còn ai khác ngoài nàng.”
Đến tận lúc này, Âu Dương Phong mới nhận ra, thú nhận điều đó không thật khó! Dù anh ta chỉ mới nói hộ một người đã mất đi trí nhớ của mình!
“Một lần, có một người đã hỏi ta câu đó..
ta đã không trả lời!”
Đêm đó chầm chậm trôi qua, hai con người với cuộc sống cô độc của riêng mình, đuổi theo trong cơn mơ những hình bóng kì ảo khác nhau, dù đang cùng trong một sa mạc, cùng ve vuốt nhau trong những ảo tưởng dị kì…


“ Là một cô nhi, ta đã luôn tự lo cho mình từ nhỏ
Ta nhận ra cách hay nhất để không bị bỏ rơi,
là bỏ rơi người khác trước.
Đó là lí do vì sao, ta không bao giờ quay về nhà…
…Định mệnh đã đem tình yêu xa tầm tay ta.”  (Ashes of time)
Con người luôn cố gắng che dấu nỗi đau của mình bằng nhiều cách, lý trí dạy họ rằng không bao giờ được để lộ điểm yếu của mình. Đôi khi con người nghĩ sức chịu đựng của trí óc mình là vô hạn, ném vào đó tất cả bão giông, mà không tạo ra một cơn sóng nhỏ. Dẫu thời xưa hay thời nay, rượu hay thuốc đều chỉ là những cách điều trị tạm bợ, cũng chỉ như đắp một con đê nhỏ, chống lại cơn bão to. Chừng nào nơi kì bí sâu xa của con người chưa được bình ổn, chúng ta vẫn phải vắt vẻo trên ranh giới giữa hư và thực, say và tỉnh, giữa hài hòa và méo mó trong cuộc sống của mình.

Chủ Nhật, tháng 4 01, 2012

Nhớ ..."MƯA" (Bài Mưa số 4)


Nhớ mùa mưa năm xưa
Tôi nhường em áo khoác
Dầm mưa trên đường vắng
"Nhớ" dạt dào hơn mưa.

Năm nay mưa bão về
Lầm lụi nhiều lớp áo
Tôi vẫn lạnh tái tê
Giẫm lên muôn xác lá.

Qua mấy mùa mưa tuôn
Dù chúng ta khôn lớn
Nơi sâu thẳm vẫn luôn
Giấu mùa mưa mộng mị!

Có những đêm ngày tháng
Neo mãi mãi một nơi
Ký ức hoá những người
Không bao giờ thay đổi

Đêm mưa làm thế giới
Thu gọn một vòng tròn
Nhảy tung tẩy trên non
Toả đôi vầng sáng bạc

Tỉnh dậy hồn tản mác
Tri âm muôn dặm xa
Mải mê nuôi hình bóng
Thoáng chốc bao mùa qua!

Chẳng đến ở cùng ta
Những mùa mưa lạnh giá
Ở chi hoài chốn xa
Có mang theo hình bóng...?!
Ở chi hoài chốn xa...

(For my first one)


Thứ Ba, tháng 1 24, 2012

Chuyện bên dòng Cà Ty

Nàng Dừa ngả bóng bên sông
Gió nồng vi vút, dáng hồng nghiêng nghiêng
Trông nàng tan hết muộn phiền
Dòng sông với nắng hòa cùng khúc ca:
"Ơi à dẫu mấy mùa qua
Nàng dừa vẫn đẹp, tóc xanh vẫn dài..."
Tháp nước hùng dũng tượng đài
Bao năm chẳng dám sánh vai cùng nàng:
"Gió ơi gió thổi nhẹ nhàng
Sông ơi chảy nhẹ, bóng nàng nhạt phai!"
Trăm năm rong ruổi dong dài
Trăm mùa mai Tết đã qua chân rồi
Sông kia từ những bãi bồi
Đến nay bờ đá, cầu treo...huy hoàng
Những mùa nước dữ trăng tròn
Những khi sông bệnh nằm phơi tấm lòng
Bao ngày mưa dội nắng hong
Thân anh rắn rỏi, vàng không phai màu
Bao mùa ong bứơm gọi nhau
Tim anh gạch đá, biết đau là gì?!
Từ ngày gió biển vu vi
Tàu dừa nàng rủ lao xao bên dòng
From phong canh PT
Trên cao biết mấy từng không
Chim non như ríu rít quanh mái ngà.
Từ ấy ngày tháng dần dà
Lá rơi anh thấy đã là...tiếc thương
Trăng rằm anh biết vấn vương
Ba mươi pháo nổ ngực nương bồi hồi!
Sông kia thì vẫn chảy trôi
Hôm nào nắng cũng vui tươi xa gần.
Tháp anh từ đó bần thần
Trăm năm không hiểu đến nay bệnh gì?!
From phong canh PT

Thầm thì gió nói xa gần
“Cậu trai được cái to cao mà đần
Dừa kia hương sắc bội phần
Suốt ngày chỉ biết ngân nga tóc huyền
Tháp mày chất phác vụng về
Chôn chân đứng đó hứa thề làm chi
Cô nàng cách cả Cà Ty
Chú đi thì có chìm thân dưới cầu
Chi bằng chú cứ sống lâu
Đến mùa gió mát, trăng thâu mà nhìn!”
Tháp kia nghe thấy phận mình
Bùi ngùi đứng sững trơ trơ nhiều ngày…

From phong canh PT
Mưa tuôn thấm đẫm chiều nay
Nàng Dừa ủ rũ, tóc mây thuở nào
Dáng nàng trong nước nhạt màu
Lao xao sông cụng nghẹn ngào dưới mưa.
Buồn lòng tháp đứng giữa trưa
Mái đầu đỏ thắm cũng phai đôi phần:
“Trăm năm dẫu có một lần
Gieo mình ta cụng muốn gần nàng hơn!”
Sống mòn, ngày tháng sạch trơn
Trái tim, khi đã vấn vương bóng hình!
Trăng già nghe thấy chuyện tình
Rung rinh cười khỉnh anh chàng cô đơn:
“Nhớ thời chị hãy còn xuân
Bao nhiêu thi sĩ bâng khuâng đêm rằm
Những khi mây đắp chị nằm
Thế gian triệu kẻ trầm ngâm ủ sầu…
Sự đời cảm xúc dài lâu?
Ngày trôi hon héo mái đầu nhạt phai
Những nàng thiếu nữ khuê đài
Biết đâu ngày tháng bóng dài còn trơ!
Chú em đứng đấy mà chờ
Cô kia mấy chốc xác xơ một mình!
Cần chi ngơ ngẩn tội tình
Đất trời nghiêng ngả bao nhiêu là … dừa.”

Người qua kẻ lại đong đưa
Tháp ta chỉ biết nàng Dừa bên kia
Lãng du như gió trăng kìa
Quanh năm tháp chỉ bên dòng Cà Ty
Hờn ghen trước vẻ xuân thì
Khổ đau long tháp nứt ngoài rạn trong!
Tháng năm tan nát cõi lòng
Thế rồi hết sáng rồi đêm quay vòng…


From phong canh PT
Đến mùa khao khát nhớ mong
Lần đầu tháp thấy nàng Xuân rộn ràng,
Vươn mình khoác lụa rình rang
Tháp nay duyên dáng rộ lên mai vàng,
Tấm lòng vốn đẹp ngỡ ngàng
Hơi Xuân thêm một chút niềm ước ao.
Lộc non chồi biếc thuở nào
Đẩy tung mặt đất, hòa vào nắng xuân
Tháp chàng dẫu tuổi thập tuần
Lòng xuân như đã triệu lần trẻ trung.

…Tơ Hồng đợi những ngày Xuân
Đất trời giăng những bâng khuâng xa gần
Tình yêu nay ướm vào thân
Nghìn năm Xuân cũng vang ngân ngập tràn!

Phan Thiết 23-1-2012

(Rồi chuyện tháp nước với nàng Dừa đến đâu tôi không rõ, vì hết xuân tôi phải đi
học lại rồi!)

This Day In History

Did you know?