Yêu người yêu mãi vẫn không nguôi
Mắt khép mấy khi đã tỉnh rồi
Trái tim hạnh phúc chừng ngắn ngủi
Thoáng vậy mà trôi giấc mơ ơi...
***
Nắng mới trườn lên những bãi bồi
Ngày ra kì vọng mới lên ngôi
Người chạy người tranh người nhanh nhảu
Để một ngày thêm ngày đong thêm
Người ở trần gian đất chật rồi
Nhà cao nhà thấp vẫn không vui
Ăn ít ăn ngon cần thêm nữa
Tỉnh lẻ vùng chêm chẳng đặng ngồi
Trầy trật tranh đua với sự đời
Sàn lên bạc xuống chẳng nghỉ ngơi
Vui đặng hôm rày, hay phía trước?
Ấy vậy mà trôi, nửa đời người!
Đôi lần ngoái lại chỉ phai phôi
Người bạn trần gian đã qua rồi
Sót đây khoảng khắc nào ngóng đợi
Giữa dòng thác vội đẩy ra khơi?
Chạy mãi bon chen cả cuộc đời
Chỉ vì một nỗi sợ...chơi vơi
Bên kia dốc núi đều tay trắng
Chỉ giữ trong lòng hạnh phúc thôi.
***
Bao nhiêu kiếp vội vẫn không thôi
Dù năm dù tháng để phai phôi
Mỗi hồn có một đời ngắn ngủi
Để lại trần gian nổi ngậm ngùi...
(06.18.2013 - 10.21.2021)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
motminh1712@gmail.com