Áo phơi tất tả vào nhà
Mới qua trưa nắng mà mưa đến rồi
Tôi ngồi bên cửa mưa rơi
Ai cho tôi gửi chút buồn ...đến em
Đến nơi lạnh mát mưa êm
Quanh năm chẳng được dầm mưa áo trùm.
Đến người em gái tôi quen
Em đi xa miết có quên mưa rào?!
Mùi trưa chang nắng, xôn xao gió ngàn
Mồ hôi công việc nồng nàn
Dường như đôi chút tan hoà trong mưa.
Xứ này khổ lắm ban trưa
Mưa đem lắng xuống nhọc nhằn chửa quên.
Hàng rong đời gánh chênh vênh
Trong mưa như cũng quyện vào âu lo
Mưa rào không thích đôi co
Dưới mưa thành phố lãng quên cuộc đời...
Những ngày xa vắng chơi vơi
Trong mưa như cũng hiện về tung tăng
Cái thời quên hết gió trăng
Nỗi buồn tan biến một cơn mưa rào.
Mưa như còn chút ước ao
Thuyền nan đứa trẻ thả trôi phương nào,
Về đâu ngày tháng ngọt ngào
Dường như cũng đã tan vào trong mưa...
Nơi này gió đã ngừng đưa
Cỏ cây đứng lặng, hết mưa trên trời.
Tôi ngồi bên cửa mưa rơi
Nghe con chim nhỏ hót tan giấc nồng.
Mưa đem hết cả chờ mong
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
motminh1712@gmail.com