Chủ Nhật, tháng 5 15, 2016

TRƯA SÀI GÒN


Ngày 15 tháng 5

Sài Gòn buổi mười lăm
Yên tĩnh nhưng ngột ngạt
Ly cà phê buổi sáng
Tim tôi chực vỡ tung

Đi tìm những đám đông
Đồng hành cùng hiện thực
Đi lên từ tỉnh thức
Tranh đấu vì tương lai

Giữa trái tim Sài gòn
Chỉ còn là nắng nóng
Từng người đi thưa thớt
Dáng vẻ màu âu lo

Những góc dường phần đông
Là màu xanh sắc phục
Cả đậm cả nhoà nhạt
Đến áo vàng giao thông.

Cao to và mập mạp
Luôn đảo mắt ngóng trông
Lũ diều hâu cú vọ
Ác không chút dày vò...

Tựa vào những góc đường
Nhưng nhà tù lưu động
Hàng rào gai dây kẽm
Nung dưới nắng bạo tàn.

Đến đam trẻ choai choai
Áo xanh màu xung kích
Cho công ty công ích
Nửa tư nửa quốc doanh

Đám trẻ này cái đầu
Lớp chín-mười không quá
Ngày thường đứng bán vé
Cuối tuần thành dân quân

Chừng ấy phường công quyền
Cho buổi trưa yên tĩnh
Nắng vẫn thiêu mặt đất
Lòng người vẫn lo âu.

Ngày dài rồi đêm thâu
Nỗi đau dầu im tiếng
Như làn hơi thổi nhẹ
Ngột ngạt và lặng im

Nhẫn nhục dẫu dài lâu
Cũng đến ngày bùng nổ
Sài gòn nuôi bão tố
Trong ánh năng ban trưa

Hy vọng chết hẳn chưa
Giữa muôn trùng sắc phục
Dưới tán cây héo rũ
Và đỏ lửa trưa hè?!

Sài Gòn lãng quên chưa
Hay vẫn còn trong trí
Bốn mốt năm rồi nhỉ
Ngày tư do ra đi...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

motminh1712@gmail.com

This Day In History

Did you know?