Chiều hôm nay về nhà, tìm dáo dác, cửa chính, gầm ghế, cửa phòng tắm, tủ lạnh... những chỗ hôm qua con mèo lạ trốn, đều ko có. Thở dài, hy vọng là lần này nó đi thật rồi, về nhà mà có cái gì đó (hay ai đó) chờ sẵn thật là bất an!
Nhưng nó vẫn trong nhà (quái lạ phải mèo hoang không ta?!), lần nào trốn sau mấy thau giặt đồ. Xem chừng đói hết chịu nổi rồi, đành lên tiếng kêu gào như đêm qua. Nghe thấy tiếng thảm thiết đó, tôi cũng hết chịu nổi, loay hoay đứng ngồi ko yên, vò đầu bức tai.
- Này thì hôm qua chê cơm với cá kho, đêm qua thì sữa cũng liếm qua loa lấy lệ, khẩu phần tao cũng có bấy nhiêu đó, biết lấy gì nuôi mày?
Đành xắn tay áo lên rửa xoong nấu cơm.
- Chưa có người nào, kể cả chính tao, làm tao phải nấu ăn giờ này đâu đấy.
Nó vẫn tích cực kêu gào.
Bỗng nhiên nhớ ra mình có trữ mấy cây xúc xích, không phải thịt tươi nhưng cũng có mùi vị, chưa lẫn quá nhiều nêm nếm con người. Cắt cho nó nửa cây, tôi nửa cây. Đến lúc này thì hắn không giữ kẽ nữa, ăn ngấu nghiến. Tôi cũng ngồi ra đất nhấm nháp phần của mình, xong cho nó luôn phần cuối thanh.
Công nhận là nó ăn lâu, cắt được một chút đã nhảy ra vờn với tôi. Tôi thì vẫn còn cẩn trọng lắm, dù gì thì con mèo này chui nhũi đủ thứ nơi trong thời gian qua, mà tôi thì không hay rửa tay lắm. Còn nó thì tiếp tục làm những trò không giống mèo hoang cho lắm. Mặc dù cũng hơi cảm động, nhưng tôi vốn không ưu xu nịnh, nên hướng sự tập trung vào cái điệu bộ có phần hết sức bồn chồn của nó. Dẫu không có kiến thức cũng như lâm sàng về tập tính mèo, nhưng linh cảm cho thấy để nó lòng vòng trong nhà không ổn, tôi đem đĩa thức ăn ra thềm trước nhà. Chưa đủ tin tưởng, tôi đứng canh và chơi với nó cho đến khi hết sạch sành sanh. Sự lo xa của tôi không thừa, sau một hồi bồn chồn, dựng đuôi thẳng, con mèo lựa ngay đường nước của ống thoát trên lầu xuống để tiểu, quả là một kiểu "tiểu đường" cực kì logic, khoa học. Nhiều người còn phải học chú mày - tôi thầm nghĩ - có lẽ nó đúng không phải mèo hoang thật. Nó cũng tỏ ra hốt hoảng và thận trọng khi có bất cứ ai đi ngang nhà, một nạn nhân của bạo hành chăng?
Nhưng nó vẫn trong nhà (quái lạ phải mèo hoang không ta?!), lần nào trốn sau mấy thau giặt đồ. Xem chừng đói hết chịu nổi rồi, đành lên tiếng kêu gào như đêm qua. Nghe thấy tiếng thảm thiết đó, tôi cũng hết chịu nổi, loay hoay đứng ngồi ko yên, vò đầu bức tai.
- Này thì hôm qua chê cơm với cá kho, đêm qua thì sữa cũng liếm qua loa lấy lệ, khẩu phần tao cũng có bấy nhiêu đó, biết lấy gì nuôi mày?
Đành xắn tay áo lên rửa xoong nấu cơm.
- Chưa có người nào, kể cả chính tao, làm tao phải nấu ăn giờ này đâu đấy.
Nó vẫn tích cực kêu gào.
Bỗng nhiên nhớ ra mình có trữ mấy cây xúc xích, không phải thịt tươi nhưng cũng có mùi vị, chưa lẫn quá nhiều nêm nếm con người. Cắt cho nó nửa cây, tôi nửa cây. Đến lúc này thì hắn không giữ kẽ nữa, ăn ngấu nghiến. Tôi cũng ngồi ra đất nhấm nháp phần của mình, xong cho nó luôn phần cuối thanh.
Công nhận là nó ăn lâu, cắt được một chút đã nhảy ra vờn với tôi. Tôi thì vẫn còn cẩn trọng lắm, dù gì thì con mèo này chui nhũi đủ thứ nơi trong thời gian qua, mà tôi thì không hay rửa tay lắm. Còn nó thì tiếp tục làm những trò không giống mèo hoang cho lắm. Mặc dù cũng hơi cảm động, nhưng tôi vốn không ưu xu nịnh, nên hướng sự tập trung vào cái điệu bộ có phần hết sức bồn chồn của nó. Dẫu không có kiến thức cũng như lâm sàng về tập tính mèo, nhưng linh cảm cho thấy để nó lòng vòng trong nhà không ổn, tôi đem đĩa thức ăn ra thềm trước nhà. Chưa đủ tin tưởng, tôi đứng canh và chơi với nó cho đến khi hết sạch sành sanh. Sự lo xa của tôi không thừa, sau một hồi bồn chồn, dựng đuôi thẳng, con mèo lựa ngay đường nước của ống thoát trên lầu xuống để tiểu, quả là một kiểu "tiểu đường" cực kì logic, khoa học. Nhiều người còn phải học chú mày - tôi thầm nghĩ - có lẽ nó đúng không phải mèo hoang thật. Nó cũng tỏ ra hốt hoảng và thận trọng khi có bất cứ ai đi ngang nhà, một nạn nhân của bạo hành chăng?
- Nhà này yên ả lắm, nhưng nếu ở lại, mày sẽ thấy là đòn roi không phải là phương pháp chống chỉ định. Nhất là khi người ta không hiểu nhau.
Trong lúc nó chơi đùa trước nhà với cái chân tôi, tôi liên lạc với anh bạn cũ - người biết trung tâm nhận tìm nhà cho thú lạc. Nói qua nói lại, tôi nhìn thấy nó chịu ăn, và biết thu vuốt khi chơi đùa.
- Xem ra có khi tao cũng cần mày thật.
Thế là buổi tối của tôi trở nên tất bật một cách bất thường. Tôi đi quanh nhà xem những đồ mình có thể tận dụng, đi siêu thị vào buổi tối đông đúc với mục đích chính an cư cho con mèo này. Hoa mắt trước đống thức ăn, sữa tắm, xịt khử mùi... cho thú cưng. Đến mình nhiều khi còn quên tắm nữa là. Bày vẽ quá!
Nhưng quả thật thức ăn khá phù hợp khẩu vị của nó, mùi cá tươi cả tôi cũng nghe được. Tôi chỉ cho ăn đúng nửa gói thôi, cái gì cũng chừng mực cả.
- Nếu mày muốn sung sướng hơn 1/3 dân số loài người, mày nên tìm đến một cô gái trẻ tuổi hay một phụ nữ trung niên không chồng. Tao không có ý định sắm túi xách hay quần áo cho mày đâu. Thế lố bịch lắm.
Về mặt nội quy, con mèo không cần ở với tôi lâu để biết tôi có rất nhiều giới hạn. Đầu tiên là khi tôi khệ nệ từ siêu thị về, phát hiện nó đang nằm thoải mái trên giường tôi, hay thực chất là chỗ để mền gối - cái giường decoy của tôi, còn tôi toàn nằm dưới đất ngủ. Khỏi phải nói, tôi hiểu ra là chưa cần biết việc này sẽ kéo dài bao lâu, những sự huấn luyện phản xạ có điều kiện phải ngay lập tức bắt đầu, với một thanh nhựa mỏng. Trong tối nay, nhiều lần khác tôi phải mạnh tay như thế.
- Mèo ạ, nếu mày gắn bó với tao lâu - mà thực sự tao rất nghi ngờ điều đó - mày sẽ thấy là tao làm hết sức đề bảo vệ một số nguyên tắc nhất định. Ví dụ như mày là mèo, một ngày nào đó mèo phải săn được chuột, chuột quanh đây nhiều lắm, SG là thiên đường của "chuột", vấn đề còn lại là mày. Cho nên mày ko ăn đồ ăn của tao nữa, chẳng có con chuột nào đậm đà thế đâu. Mày cũng ko được ăn thừa, ăn thừa rồi thì săn làm gì? Chỗ ăn sẽ cố định, giờ thì không, vì chính tao cũng không ăn vào giờ nhất định. Mày sẽ được khám bệnh, tắm rửa. Mày sẽ phải ngủ một mình. Tao có vài cái tên buồn cười cho mày, nhưng tao sẽ không vội dùng nó, và mày cũng ko nên quen, người ta dễ đau lòng vì những cái được gọi tên lắm.
Lần đầu tiên tắm mèo của tôi, hai kẻ chưa hoàn toàn tin tưởng vào nhau, vật lộn trong cái buồng tắm chật chội. Con mèo cố gắng phủ định thực tế hôi hám của mình, bị lấn át bới dòng nước ấm được bôi liên tục theo sau là cái thứ trơn tuột khắp mình mẩy. Còn tôi cố gắng giữ con vật nhỏ xíu đang kêu la thảm thiết khỏi vượt tầm kiểm soát vốn rất mong manh. Cả khi đã rời phòng tắm, việc lau khô tưởng chừng như thú vị cũng thật vất vả. Con mèo dường như không hợp với các hình thức bao bọc. Nó thích lăn ngay vào cái góc khuất - trời ơi đó là mấy chỗ dơ nhất nhà - và dùng lưỡi liếm cho khô lông - cổ lỗ sĩ chết được.
Thay vì hài lòng với cái thùng lót khăn mà tôi chuẩn bị, yên ổn đánh giấc tới sáng, con mèo này lại cứ diễn mãi mấy cái trò quấn quýt bịn rịn, kể từ chiều tôi đã không thể đi lại trong nhà theo cách thông thường, lúc nào cũng sợ dẫm phải con mèo nhỏ. Đến tối lại chuẩn bị ngủ trong cái tiếng tỉ tê thê thiết ngay trước cửa phòng. Mà đó mới chỉ là một đêm, với một con mèo nhỏ. Không hiểu tôi sẽ tồn tại thế nào với một gia đình. Dẫu sao, con mèo không tên đã nhắc tôi rằng còn quá nhiều bức tường phòng thủ kiên cố tôi vô thức dựng lên suốt những năm qua. Những ai cố đi qua nó, thường không còn lành lặn. Những người bỏ cuộc, thường chẳng hiểu cái quái gì ở trong thành.
Dù sao, con mèo này cũng không phải một kẻ lang thang đích thực - bám lấy người xa lạ sau vài bữa ăn - còn tôi, hy vọng cũng không phải kẻ tử thủ đích thực - sớm tìm ra lối dẫn qua "thành trì".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
motminh1712@gmail.com