Thứ Ba, tháng 9 17, 2013

Phôi Pha...

Nắng lịm đằng xa
Cửa nhà rộng mở
Chiều mưa nhè nhẹ
Hơi đất dậy nồng.

Đường lăn tăn sóng
Khách đến đã thưa
Lòng ai xao động
Đứng trước cửa chờ...

Hương toả vẩn vơ
Cơm chiều ai nấu
Trứng chiên trên chảo
Nghe khê phần nào.

Mưa gợi lao xao
Quãng đường đã mất
Đôi lời chưa nói
Gói lại trong lòng

*

Ngày tháng chờ mong
Nhiều khi chẳng tới
Bóng hình người cũ
Về dưới mưa giăng...

Những lúc sáng trăng
Cùng ra biển ngắm
Ba hứa với tôi
Chuyến đi xa thẳm

Trắc nghiệm, bóc thăm
Khi thi xong hết
Đến chỗ ba nằm
Ngây ngô hy vọng.

Thế rồi ngày tháng
Với những chờ mong
Ra đi mãi mãi
Bao giấc mơ hồng.

*

Còn tôi ở lại
Ngơ ngẩn long đong
Muốn tung cánh cửa
Cho mưa vào phòng.

Mấy chiều mưa luôn
Mẹ lau nước mắt
Gió buốt mưa tuôn
Nghĩa trang vắng ngắt.

Có con bướm nhỏ
Trú đậu lại nhà
Hồn vương theo đó
Hay chỉ ngại mưa?

Nhà vốn đông vui
Chốc thành hiu quạnh
Người ở phương xa
Kẻ lo công việc

Nội ngồi lạnh ngắt
Đếm mỗi ngày dài
Chồng con đưa mãi
Nghẹn ngào câu kinh.

*

Chợt nhớ đời mình
Vẫn còn phía trước
Những mùa mưa ướt
Vẫn phải bước đi.

Ở cõi trần nì
Niềm vui nho nhỏ
Nỗi đau còn đó
Đâu chỉ vì mưa!

Người đi nhẹ nhàng
Tựa cơn mưa nhỏ
Vấn vương còn lại
Chỉ bởi người đời.

Vậy để trôi đi
Những niềm tiếc nuối
Hồng trần cõi tạm
Rồi cũng phai phôi

Mưa nói cùng tôi
Đôi lời thân thiết
Phút giây còn biết
Thì hãy sống đi.

Tựa thấy trong mưa
Nụ cười tạm biệt
Ngước đầu để ướt
Mưa, lệ nhòa vơi.

Mưa rơi, mưa rơi…



(Mùa mưa – Phan Thiết 15-16/9/2013)

1 nhận xét:

motminh1712@gmail.com

This Day In History

Did you know?