Mấy ngày gặp nhiều chuyện buồn, có cái buồn của người khác, có cái buồn của mình, có cái buồn thân thể và có cái buồn của tình yêu... Chợt nhớ đến cánh hoa nhỏ gửi đi trong nắng gió khắt nghiệt của xứ này, mình đã viết lại lúc xưa. Hóa ra những kẻ thi sĩ trên đời, rồi cũng mãi đau buồn vì những đóa hoa bay đi trong vô vọng như thế. Đành chép lại hôm nay...
Đi giữa buổi trưa
Đi giữa buổi trưa
Lòng ta hoang vắng
Ta gửi xa xăm
Đôi nhành hoa thắm
Bơ vơ lạc lõng
Bay vào nắng trưa…
Tin đi luôn mãi
Người mong quay lại
Mấy nhành hoa tươi;
Có phải chi người
Chẳng hề nuối tiếc
Trời trao ta miết
Hoa đành bay đi?
Hay cũng là vì
Đường xa nắng lạ
Bụi xe mù quá
Người lạc thư ta?
Đường phố ầm ì
Xe lao xe đỗ
Nắng muốn che đi
Nỗi đau đường phố…
Trưa nay nóng mệt
Ngồi nép hiên thưa
Nắng xóa xa mờ
Hơi đâu mong nữa.
Sầu thôi chẳng vì
Đôi người xa lạ
Mà tiếc bay đi
Muôn nhành hoa đỏ…
...Lòng ta còn gì?
( Sài Gòn. 20.10.2010)
...Lòng ta còn gì?
( Sài Gòn. 20.10.2010)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
motminh1712@gmail.com